Rời khỏi phòng thí nghiệm, Cao Đường lấy áo khoác và túi từ trong tủ rồi bước ra ngoài. Trường đang trong kỳ nghỉ đông, vắng tanh chẳng mấy ai, nhà ăn cũng đóng cửa. Cô đang phân vân không biết nên về nhà luôn hay tìm một quán ăn gần đó giải quyết bữa tối thì điện thoại reo. Cô lục trong túi ra, là chị họ gọi đến.
"Em có phải có một đàn em rất thân tên Thời Ôn không? Cậu ấy có phải là bạn đời hợp pháp của ông chủ lớn tập đoàn Vạn Nguyên không? Trước đó chẳng phải cậu ấy bị bắt cóc à, chị nhớ nhà họ còn báo cảnh sát, khi ấy rùm beng lắm cơ mà! Giờ đàn em đó của em thế nào rồi?"
Chị họ dồn dập hỏi một hơi, Cao Đường nhíu mày: "Chị à, chị hỏi một loạt thế thì em trả lời câu nào trước đây?"
Chị họ chẳng buồn đáp, cứ thế nói tiếp: "Giờ chị lại vừa nhận được một tin cực sốc, thấy vẫn nên nói cho em biết."
Nhà chị họ của Cao Đường có hợp tác làm ăn với công ty con của Vạn Nguyên, cũng không lạ gì Vạn Nguyên và Vạn Trọng Vi. Trong một lần dự tiệc tình cờ nghe được tin này, lúc ấy chị ta đã chết lặng.
Nghe chị ta nói thao thao bất tuyệt xong, Cao Đường đứng dưới mái hiên gác hành lang, cúp máy, ngây người mãi không động đậy.
Để không làm Vạn Trọng Vi cảnh giác mà vẫn liên lạc được với Thời Ôn, Cao Đường mất đến hai tiếng. Cuối cùng cũng gọi được đến số máy bàn ở Lạc Thủy Cư. Chú Bình đưa máy phụ cho Thời Ôn khi cậu đang nằm trên giường ôn lại những môn bị bỏ lỡ.
Giọng nói của Cao Đường ở đầu dây bên kia dịu dàng hết mức, mỗi câu nói đều cẩn thận rón rén. Hai người trao đổi vài câu chuyện gần đây, rồi Cao Đường mới mở lời muốn gặp mặt.
Thời Ôn ít nói, gần như toàn nghe cô nói. Khi rơi vào im lặng, Cao Đường lập tức hiểu cậu không muốn gặp. "Em đi lại bất tiện, giờ không ra ngoài được." Thời Ôn lúng túng.
"Vậy em cho chị địa chỉ đi, chị đến thăm em."
"Em..." Thời Ôn lại im lặng.
Cao Đường nghe ra, vội vàng hơn, giọng gấp gáp như thể nhất định phải gặp mới xác nhận được gì đó: "Điện thoại di động em đâu? Nếu không có, chị mua một cái đem đến cho em."
Thời Ôn hiểu Cao Đường có lẽ đã hiểu nhầm, bèn nói: "Chỉ là em không muốn ra ngoài thôi, chị đừng lo. Đợi hết kỳ nghỉ đông em sẽ trở lại trường."
"Sao chị có thể không lo được? Em có biết là-" Giọng Cao Đường bỗng cao vút, nhưng lập tức nghẹn lại.
Qua điện thoại, Thời Ôn cũng nghe rõ được sự run rẩy vì giận dữ của cô.
Lòng bàn tay cậu đổ đầy mồ hôi, may mà không phải gọi video, cũng không phải đối diện trực tiếp. Nếu không nhìn thấy gương mặt trắng bệch như tờ giấy của Thời Ôn, Cao Đường sẽ càng tức giận hơn.
Thời gian im lặng kéo dài. Có lẽ nghĩ rằng đã kìm nén được cảm xúc, Thời Ôn khẽ nói ba chữ: "Em biết rồi."
Nước mắt Cao Đường lăn dài ngay lập tức.
Thời Ôn chính là kiểu người như vậy, từ nhỏ đã sống trong hoàn cảnh buộc cậu phải độc lập và quen chăm sóc người khác. Người ta chỉ cần đối xử tốt với cậu một chút, cậu đều sẽ ghi nhớ, rồi lặng lẽ đáp lại trong những việc nhỏ nhặt thường ngày. Dù là bạn bè hay người yêu, một khi đã yêu thì cậu sẽ dốc hết lòng hết sức.
Một Thời Ôn tốt như thế, một đàn em ngoan hiền như thế, lại phải trải qua những chuyện tàn nhẫn đến vậy, rồi còn quay đầu an ủi người khác rằng: "Đừng lo cho em."
"Chị..." Thời Ôn ôm điện thoại, giọng rất nhỏ gọi cô, "Chị đừng khóc, chuyện đều qua rồi."
Khóc một hồi, Cao Đường cũng nhanh chóng thu lại cảm xúc. Cô vốn là người dứt khoát, biết thế nào là kịp thời dừng lỗ.
" A Ôn, em nói thật với chị, Vạn Trọng Vi trong chuyện này đóng vai trò gì? Giờ anh ta đối xử với em thế nào?"
Trực giác của phụ nữ vốn rất nhạy bén, từ đầu Cao Đường đã không mấy ưa Vạn Trọng Vi. Hôm tụ tập ở trung tâm green island, cô cũng cố tình tìm cớ để khỏi đi. Tính cô vốn thẳng thắn, chưa từng xem trọng cái gọi là "chuỗi thức ăn xã giao" trong giới đàn ông kia, chỉ sợ bản thân không kìm được mà nói ra điều gì khó nghe, khiến Thời Ôn khó xử.
Dù không thể chắc chắn Vạn Trọng Vi đối xử tệ với Thời Ôn, nhưng cô lại càng chắc chắn rằng một kẻ đứng trên đỉnh kim tự tháp kia, chân tâm cũng chẳng mấy phần là thật.
Câu hỏi của cô cũng là điều Thời Ôn đã nghĩ mãi những ngày này. Nhưng cậu không biết, vì thế cũng chẳng thể trả lời.
Hai người lại im lặng thêm một lúc. Cao Đường hiểu rằng tình yêu vốn dĩ là chuyện tình nguyện, một bên nguyện đánh, một bên nguyện chịu, đúng sai trong đó đâu dễ để người ngoài phán xét. Đừng nhìn Thời Ôn hiền lành mà lầm, cậu có cái sự cố chấp trong tính cách. Chỉ khi tự mình đụng đầu vào tường, đau rồi, cậu mới quay lại; còn lời khuyên từ người khác, chưa chắc cậu sẽ nghe.
"Nếu anh ta thật sự yêu em, anh ta sẽ không bận tâm những chuyện này, ngược lại sẽ càng yêu em hơn. Đó mới là thái độ của một người đang yêu." Cao Đường nói, "A Ôn, nếu có chuyện gì, nhất định phải nói với chị ngay. Chị, thầy, và cả đàn anh Lương đều ở đây. Tình yêu không phải chỗ dựa duy nhất của em."
Trong phòng không có ai khác. Tám giờ tối, Thời Ôn mở cửa sổ, để mặc gió lạnh thổi ùa vào.
Lời của Cao Đường như một mũi nhọn đâm vào tim, xé toạc lớp ngụy trang và bình thản giả vờ bấy lâu nay của cậu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!