Chương 30: Người này không thể giữ lại

Tám giờ tối, Vạn Trọng Vi tan làm trở về.

Hắn ăn chút gì đó ở phòng ăn, trước khi lên lầu thì thấy chú Bình có vẻ muốn nói lại thôi, bèn dừng bước, hỏi thăm tình hình Thời Ôn trong ngày.

Chú Bình liền kể lại chuyện buổi chiều trong thư phòng.

Nghe xong, Vạn Trọng Vi không nói gì, vẫn giữ nguyên tư thế đứng trước cầu thang. Ngực hắn phập phồng không rõ ràng, sắc mặt dần tối sầm xuống.

Chú Bình hơi lo lắng, không biết việc mình thành thật nói ra có đúng hay không, cũng chẳng rõ giờ quan hệ giữa hai người là thế nào. Nhưng chuyện đã thành ra thế, muốn Thời Ôn trở lại như trước kia e là rất khó. Trong lòng ông vẫn thiên về đứa nhỏ đã theo mình từ bé, hy vọng Vạn Trọng Vi có thể quan tâm cậu nhiều hơn một chút.

Vạn Trọng Vi đi đến trước cửa phòng khách ở tầng hai, đứng lặng một hồi. Cuối cùng vẫn không đẩy cửa bước vào, mà xoay người rời đi.

Những điều khó đối diện, chưa bao giờ chỉ có một phía.

Trong bóng tối, Thời Ôn mở mắt. Ngay khi Vạn Trọng Vi trở về, cậu đã nghe thấy tất cả: Tiếng động cơ ô tô tắt đi, tiếng trò chuyện mơ hồ dưới phòng khách, những bước chân đặc trưng của hắn vang trên cầu thang và hành lang, thậm chí cả tiếng khẽ ma sát khi tay nắm cửa bị xoay động. Tất cả không phân nặng nhẹ, dồn dập đi qua trong não cậu.

Bởi vì chân bị thương, bác sĩ khuyên cậu nên ngủ một mình, có môi trường an toàn và thích hợp nhất, cho nên sau khi trở về, Thời Ôn thuận lợi dọn vào phòng khách.

Không phải đối mặt với Vạn Trọng Vi, khiến cậu thấy nhẹ nhõm hơn đôi chút.

Cả hai đều rõ ràng trong lòng, cái gọi là "giải thích" và việc Thời Ôn chấp nhận, không có nghĩa là buông bỏ, thỏa hiệp cũng không có nghĩa là tha thứ.

**

Biến cố sẽ không vì người đã đến cực hạn mà dừng lại.

Hôm đó Vạn Trọng Vi từ chối một buổi hẹn với đối tác, gần đến bữa tối thì vội vàng trở về Lạc Thủy Cư.

Khi nhận được điện thoại của chú Bình báo rằng Thời Ôn cả ngày nhốt mình trong thư phòng không chịu ra, trong lòng hắn liền dâng lên dự cảm bất an.

Dù chú Bình đứng ngoài khuyên rất lâu, Thời Ôn vẫn không nhúc nhích. Điều này chưa từng xảy ra. Trong nhiều năm nay, cậu đã quen đối đãi người khác bằng thiện ý, quen nhẫn nhịn và hy sinh, càng không chịu nổi khi người khác vì mình mà chịu khổ.

Cửa bị khóa trái, Vạn Trọng Vi trực tiếp phá khóa đi vào.

Thời Ôn ngồi trên xe lăn cạnh cửa sổ, dùng ánh mắt đầy sợ hãi nhìn hắn. Đó là ánh mắt mà Vạn Trọng Vi chưa bao giờ thấy ở cậu.

Chân bị thương mềm nhũn buông xuống, khi cậu quay đầu nhìn lại, những đường gân xanh nổi rõ dưới làn da tái nhợt, căng thẳng đến cực điểm. Chiếc áo ngủ cotton rộng thùng thình mặc trên người, càng khiến phần trên cơ thể mỏng manh như một tờ giấy khô, chỉ cần chạm nhẹ là sẽ nát vụn.

Vạn Trọng Vi thở gấp, sắc mặt khó coi, khi đối diện thẳng ánh mắt của Thời Ôn, hắn cũng không kịp thu lại biểu cảm.

Có lẽ vì vừa rồi động tĩnh bạo lực khi phá cửa cộng thêm vẻ mặt đáng sợ của hắn khiến người ta run sợ, Thời Ôn mím chặt môi, không chống cự được lâu, cuối cùng dời mắt sang chỗ khác, né tránh không nhìn hắn.

"Có chuyện gì muốn nói thì nói đi." Vạn Trọng Vi đóng cửa, cố gắng thu liễm vẻ mặt, đi mấy bước đến ngồi đối diện Thời Ôn, tiện tay cởi áo vest ném sang một bên, ngồi xuống bệ cửa sổ.

Hai người đối diện nhau, Thời Ôn không thể tránh, nhưng cũng không lên tiếng, chỉ cúi đầu.

Hai người đã kết hôn được nửa năm, Vạn Trọng Vi gần như cũng nắm rõ tính tình của cậu. Thời Ôn thuộc kiểu chịu đựng, bị ức h**p cũng nuốt vào bụng, có thể tự làm thì tuyệt đối không nhờ người khác. Còn như hôm nay, tự khóa mình trong phòng thế này, quả thực là hành vi ngang ngược hiếm thấy.

Vạn Trọng Vi kiên nhẫn chờ đợi.

Tiếng "ting" báo thư mới từ máy tính trên bàn làm việc phá tan sự im lặng căng thẳng giữa hai người. Vạn Trọng Vi bước đến, nhấp chuột vài lần, sắc mặt lập tức trầm xuống.

Hắn đứng dậy, như thể có lời muốn nói, lại chỉ quanh quẩn vài bước tại chỗ, lông mày nhíu chặt, trông rõ ràng đang cố gắng kìm nén cơn giận dữ.

Lần đầu tiên, hắn cảm thấy bản thân đánh mất sự kiểm soát, đối diện với một người mỏng manh như tờ giấy, hắn hoàn toàn bó tay. Cứng rắn không được, mềm lòng cũng không xong. Lúc này đây, hắn mới thực sự thấm thía thế nào là "cơn giận bất lực."

"Chuyện đã qua rồi." Cuối cùng hắn bước lại gần, khom người, hai tay siết chặt vào tay vịn xe lăn của Thời Ôn. Khoảng cách quá gần, đến mức Thời Ôn cảm nhận rõ được hơi thở đè nén của hắn, còn hắn lại thấy rõ đôi tay đan chặt run run trên đùi của cậu.

"Khi đó bọn họ đã kịp thu hồi, chưa lan rộng ra ngoài." Vạn Trọng Vi nói chậm rãi, cố gắng tìm những lời lẽ quen thuộc, nhưng lần này lại phát hiện chẳng câu nào dùng được. Bởi nói gì cũng là vô ích.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!