Trong thư phòng yên tĩnh, sự im lặng dường như đang phình to, che phủ lấy hai người đàn ông, một đứng một ngồi.
Kể từ nãy đến giờ, Kỳ Vọng cứ xoay xoay chiếc khuy áo nơi cổ tay, đến mức đầu ngón tay đã cọ đỏ một vệt nhỏ.
Kiên nhẫn cạn dần, cậu ta bật dậy, đi vài vòng trong phòng rồi quay đầu nhìn về phía Vạn Trọng Vi. Người kia vẫn bất động đứng cạnh cửa sổ, đã hơn nửa tiếng không nhúc nhích.
"Camera giám sát cho thấy xe đổi lộ trình. Có cần bám theo không?" Kỳ Vọng lên tiếng hỏi.
Trong tay Vạn Trọng Vi là một cây bút máy màu lam đậm, hắn không trả lời, chỉ dùng ngòi bút gõ nhè nhẹ lên lòng bàn tay. Kỳ Vọng bước lên gần hơn, định nói tiếp, bỗng phát hiện ánh mắt hắn trống rỗng, không biết đã thả hồn đi đâu.
"Tôi hỏi, có cần bám theo không?" Cậu ta nhắc lại lần nữa, bắt đầu nghi ngờ nãy giờ bao lời nói của mình Vạn Trọng Vi vốn không hề nghe lọt.
Cuối cùng, Vạn Trọng Vi ngẩng mắt nhìn cậu ta, vẫn im lặng, nhưng ý tứ rõ ràng: nhẫn nại, chờ đợi.
Kỳ Vọng thở dài, lại ngồi xuống, dốc cạn ly cà phê trước mặt. Cảm xúc ép xuống tận đáy, gian phòng một lần nữa rơi vào tĩnh mịch.
10 giờ rưỡi sáng. Đã hai tiếng kể từ khi Thời Ôn rời khỏi Lạc Thủy Cư.
Trên màn hình laptop mở trước mặt Vạn Trọng Vi, chấm đỏ định vị đã đứng yên bất động. Bên cạnh là chiếc điện thoại di động, cũng im lìm không có tín hiệu gì.
"Có cần mở video để xem tình hình thế nào không?"
Kỳ Vọng không phải người hay mềm lòng, nhưng trẻ hơn vài tuổi, lại vốn có chút thiện cảm với Thời Ôn, nên ngồi mãi cũng không khỏi sốt ruột. Lý trí cậu ta hiểu cách làm của Vạn Trọng Vi, nhưng về mặt tình cảm lại bắt đầu dao động.
Vạn Trọng Vi ngồi đó, lông mày sâu hẹp, gương mặt không lộ cảm xúc, giọng điềm tĩnh, tiết tấu bình thản. Từng mệnh lệnh sắp xếp có trật tự, đến giờ chưa có gì vượt ngoài dự đoán.
Đối với câu hỏi "có mở video hay không", hắn chỉ thẳng thừng đáp: "Không mở."
Nói xong, hắn đứng dậy, kéo ngăn tủ lấy ra một hộp xì gà. Lâu rồi hắn không hút xì gà vì ngại phiền phức, lại chán mùi nặng. Hộp này vốn là quà người ta tặng khi sang Đức. Châm mãi mới bén lửa, làn khói đầu tiên còn khét sượng, lan ra lại có chút vị socola nhàn nhạt.
Hồi đó, chính Thời Ôn nói với hắn, mùi socola. Một lần Vạn Trọng Vi ngồi trong vườn hút nửa điếu, Thời Ôn liền hỏi sao có mùi socola, đến khi biết là xì gà thì ngạc nhiên mãi.
Hắn lặng lẽ rít khói, dựa lưng vào khung cửa sổ. Không tiếp tục dây dưa câu hỏi của Kỳ Vọng, cũng không buồn ngó đến chiếc điện thoại. Chỉ là trong mắt thoáng vụt qua một bóng tối né tránh, bị Kỳ Vọng bắt trọn.
"Anh lo cho cậu ấy nhiều đến vậy à?" Kỳ Vọng hỏi, khói thuốc che đi sự căng thẳng trong phòng, nhưng chẳng xóa nổi lo âu thấp thoáng.
Vạn Trọng Vi hít sâu một hơi, lại trở về dáng vẻ trấn định như núi, gọn gàng đáp: "Tôi lo... mình sẽ hối hận."
Tàn tro rơi xuống mu bàn tay, Vạn Trọng Vi lật lòng bàn tay ra, hất nhẹ để lớp tro xám rơi xuống bậu cửa. Lặng im một lúc lâu, hắn nói: "Làm theo kế hoạch. Sẽ không có chuyện gì đâu."
Như để chứng minh cho câu nói ấy, chiếc điện thoại đặt trên bàn bất ngờ rung lên.
**
Trong làn khí ẩm lạnh, Thời Ôn chậm rãi mở mắt. Cái đầu đau nhức kịch liệt, chỗ lưng từng bị đá tảng quật trúng như đang xé rách từng sợi thần kinh. Tác dụng còn sót lại của thuốc mê khiến cơ bắp toàn thân tê dại, chẳng chịu nghe sai khiến.
Phải mất vài phút, ý thức cậu mới lờ mờ khôi phục.
Đập vào mắt là một căn phòng trống trải, trần rất cao, hơi ẩm và lạnh, không cửa sổ. Trên đỉnh chỉ có một bóng đèn dây tóc vàng úa, hắt xuống ánh sáng mờ tối.
Cạnh tường kê một chiếc bàn dài, trên đó là ba lô của cậu bị người ta mở tung, đồ đạc vương vãi: tài liệu, sạc pin, bình nước... rơi lộn xộn khắp mặt bàn.
Tay chân cậu đều bị trói bằng loại dây chuyên dụng, không siết quá chặt, nhưng thắt bằng nút đặc biệt. Không có người hỗ trợ thì chẳng thể nào tự gỡ. Thời Ôn từng leo núi, từng đi dã ngoại với bạn học, nên cậu nhận ra kiểu trói này, càng giãy giụa càng phí sức.
Trong đầu rối bời, đủ loại phỏng đoán loé lên. Ai bắt cóc cậu, trong lòng cậu đã có câu trả lời. Mục đích là gì, lại càng rõ rành rành.
Chỉ là cậu không ngờ, tình cảnh Vạn Trọng Vi đang đối mặt lại hung hiểm đến mức này. Thực tế trong những cuộc tranh đấu của giới hào môn, ác liệt và tàn khốc còn hơn cả phim ảnh.
Cậu không biết lúc này Vạn Trọng Vi đang làm gì, có biết cậu bị bắt đi chưa, và... liệu mình còn có cơ hội thoát ra hay không.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!