Chương 25: Đi đi

Thời Ôn nắm chặt cốc cà phê, cố đè xuống cảm giác bất an bất chợt, không phải lần đầu, mỏng manh thôi nhưng lại rất rõ ràng. Cậu khẽ nhíu mày, miễn cưỡng giải thích vài câu.

Dư Kỳ Ngôn cười xua tay: "Xin lỗi cái gì. Tôi chỉ kể lại thôi. Hắn cũng chẳng làm gì có lỗi với tôi, chẳng qua không nhận ra. Hôm ở Trung tâm đó người nhiều quá, không nhớ ra cũng bình thường."

Thời Ôn có phần lúng túng, môi khẽ tì vào vành cốc, mắt cụp xuống, không nói thêm gì.

Thấy cậu như vậy, Dư Kỳ Ngôn vốn định đùa vài câu, lại thấy gượng gạo. Lặng im chốc lát, nét mặt hắn dần nghiêm lại, bỗng nói: "A Ôn, cậu có nhớ câu danh ngôn của Sherlock Holmes không?"

Dư Kỳ Ngôn vốn có cả bộ truyện, Thời Ôn lúc rảnh cũng đọc qua. Cậu lập tức biết hắn nói câu nào.

"Loại bỏ những điều không thể, cái còn lại, dù khó tin đến đâu, cũng chính là sự thật."

Không phải cận thị, không cố tình thất lễ, không phải khoảng cách quá xa, không phải không nghe thấy tiếng chào, không phải vì bữa tiệc đông người nên quên mất...

Nếu gạt bỏ hết những điều đó, thì khả năng duy nhất còn lại: những người ở trung tâm hôm ấy, thầy trò, bạn bè quan trọng bên Thời Ôn, vốn dĩ chẳng hề nằm trong lòng Vạn Trọng Vi.

Mà yêu ai thì thường yêu cả đường đi, yêu cả thế giới quanh người đó, đây vốn là lẽ giản đơn trong tình yêu.

"Không có ý gì khác," Dư Kỳ Ngôn nhìn thẳng vào cậu, giọng nghiêm hơn, "chỉ là... người ta vốn phức tạp, lòng người cách một lớp bụng, ai mà biết được. Cậu một thân một mình, nhất định phải tự chăm lo, cũng phải tự bảo vệ chính mình."

Lời nhắc không dài, nhưng mang chút nặng nề. Dù sao chuyện tình cảm của hai người, người ngoài khó mà phán đúng sai. Đây cũng chẳng phải vấn đề chạm tới giới hạn gì, biết đâu còn có khả năng khác.

Điện thoại reo, Thời Ôn bắt máy, xe tải nhỏ đã tới. Hai người cùng nhau bưng đồ ra, Thời Ôn còn cẩn thận dặn lại tài xế lần nữa địa chỉ và thời gian, lúc ấy mới yên tâm để xe lăn bánh đi.

Gần giờ cơm, trên con đường rợp bóng cây, lác đác vài nhóm sinh viên rảo bước về phía nhà ăn. Thời Ôn đứng dưới bậc thang ký túc xá, bóng chiều kéo dáng người thành một đường dài. Cậu ngoái đầu nhìn Dư Kỳ Ngôn, nụ cười trên gương mặt tuấn tú lẫn trong ánh hoàng hôn, có chút mơ hồ không thật.

"A Ngôn, cậu đi đi."

Giọng cậu cao thêm một chút, phảng phất gió chiều, "Đừng lo cho tôi. Cậu ăn ngon ngủ yên, một tuần sau gặp lại."

Mãi đến nhiều năm về sau, khi nhớ lại, Dư Kỳ Ngôn mới giật mình, hóa ra đó lại là lần cuối cùng cậu ta được nhìn thấy Thời Ôn.

**

Ngày hôm đó, Thời Ôn từ trường quay về Lạc Thủy Cư trước, còn ít đồ cần sắp xếp. Cậu đã nói với Vạn Trọng Vi rằng hôm sau tài xế sẽ đưa mình ra nhà kính thí nghiệm ở ngoại ô phía tây.

Tối hôm ấy, Vạn Trọng Vi về rất muộn. Thời Ôn chờ mãi vẫn không thấy, cố gắng cầm cự rồi cũng ngủ quên. Sáng hôm sau tỉnh lại, cậu phát hiện bản thân đang nằm trong một vòng tay dày dặn, nóng hầm hập.

Thời Ôn chưa mở mắt, khẽ cựa người, chui sâu hơn vào lồng ngực kia. Mùi hương quen thuộc khiến người an lòng, vốn đã nửa mê nửa tỉnh, giờ càng chẳng muốn tỉnh lại.

Vạn Trọng Vi nằm nghiêng, một tay chống thái dương, một tay thản nhiên nựng gương mặt đối diện. Da thịt kia còn vương nét non nớt, hai má trắng hồng, mềm như trẻ con.

"Em phải đi rồi, một tuần tới sẽ không gặp." Thời Ôn vẫn nhắm mắt, khóe môi mím xuống, mang theo chút ấm ức. Lời nói ngái ngủ vướng trong cổ họng, chầm chậm trôi ra, "Em... không nỡ xa anh."

"Vậy để tài xế ngày nào cũng đưa cậu về đây, cũng đâu xa mấy." Hơi thở ấm áp theo giọng nói lướt ngang mí mắt, gò má, dọc vành tai, khiến nửa thân người Thời Ôn run rẩy tê dại.

Thiếu chút nữa thì gật đầu rồi, thật là họa từ sắc mà ra, Thời Ôn nghĩ bụng.

"... Không được, em phải ở lại, ban đêm còn phải trông chừng. Một con số sai cũng không được." Hai tay cậu mò mẫm vòng lấy cổ đối phương, khẽ siết lại, nghiêng đầu hôn một cái lên cằm, lại bị lớp râu cứng chọc lệch đi.

Vạn Trọng Vi chỉ nói: "Không ra ngoài cũng tốt, an toàn hơn."

Thời Ôn dụi mặt vào lồng ngực rộng, má cọ trên lớp vải lanh thô, nghe vậy thì tỉnh táo hơn đôi chút, thấp giọng hỏi: "Mọi chuyện... tiến triển thuận lợi chứ?"

Trước giờ cậu chẳng dám hỏi, vì bản thân không giúp được gì, cũng sợ nghe thấy một đáp án đáng sợ. Chỉ biết giữ lấy một tấm lòng, thấp thỏm lên xuống. Nhưng lần này phải rời đi một tuần, khi bàn bạc với Vạn Trọng Vi, cậu không hề thấy người kia khó xử hay lo lắng, liền ngờ rằng, có lẽ tình hình công ty đã không còn quá căng thẳng.

Hoàng Trình và Vạn Hành Xuyên đều đang phân thân xử lý hậu quả, Phương Liên Tô vẫn án binh bất động. Ít nhất trong mắt Thời Ôn, mọi thứ vẫn bình thường. Còn về những lời Trần Tương Nghi hay Dư Kỳ Ngôn từng nhắc, cậu quyết định chưa truy hỏi. Hoặc đợi sau khi Vạn Trọng Vi trở về, chọn một thời điểm thích hợp rồi hỏi cũng không muộn. Cậu nghĩ, cho dù đối phương đáp thế nào, chắc chắn đều có lý do hợp tình hợp lý.

Thời Ôn đã đơn phương tìm sẵn lời giải thích cho Vạn Trọng Vi, rồi nhanh chóng ép xuống chút bất an kia. Lúc này, vùi trong vòng tay người ấy, cậu chỉ muốn nằm thêm một lát nữa.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!