Chương 24: Lại sắp mất đi lần nữa

Thời Ôn vốn là một người trưởng thành có ý chí vững vàng, không dễ bị vài lời gió bay làm lung lay. Chỉ là vừa rồi chạy xong chưa kịp giãn cơ cẩn thận, lại bị Trần Tương Nghi lôi đi uống cà phê, giờ ngồi lâu mới thấy bắp chân căng nhức.

Cậu lại ngồi thêm một lúc trong quán rồi mới đứng dậy rời đi.

Chiều nay không có tiết học, Thời Ôn định về thẳng nhà. Bước ra khỏi cổng trường, chiếc Bentley Mulsanne màu đen quen thuộc đã đỗ sẵn bên đường. Vệ sĩ đứng bên cạnh cửa xe, từ xa đã giơ tay ra hiệu chào cậu.

Tim cậu như rơi xuống một nhịp, siết chặt chiếc túi thể thao trong ngực, vội vàng chạy băng qua đường. Cái khó chịu ngắn ngủi do Trần Tương Nghi mang đến rất nhanh tan biến. Trong đầu chỉ còn một ý nghĩ rõ ràng: Vạn Trọng Vi còn đang đợi mình ở nhà, cậu phải mau về thôi.

Buổi tối, Thời Ôn theo đầu bếp cùng chuẩn bị bữa ăn dưỡng sinh. Trong vườn, cậu tự bới ra một mảnh đất nhỏ, trồng mấy loại thảo dược như đỗ trọng, ngưu bàng... Thường xuyên dùng để hầm canh.

Vạn Trọng Vi xã giao nhiều, khói thuốc rượu bia không thiếu, lại hay thức khuya. Thời Ôn cố gắng điều chỉnh từng bữa cơm ở nhà thành một thực đơn dược thiện, tuy hương vị bình thường nhưng Vạn Trọng Vi chưa từng chê, bữa nào cũng ăn hết.

Khi Vạn Trọng Vi bước vào, Thời Ôn đang múc thử một thìa canh nếm vị. Trên người cậu là chiếc tạp dề xanh nhạt, đầu hơi cúi, để lộ chiếc cổ trắng mảnh, mong manh như chỉ cần chạm nhẹ cũng có thể bóp nát.

Hai người ngồi xuống dùng bữa. Vạn Trọng Vi hỏi hôm nay cậu thi chạy đạt hạng mấy. Thời Ôn vừa uống canh vừa đáp, hôm nay cậu về đích trong hai tiếng, với người khác chẳng phải thành tích gì đặc biệt, nhưng đối với cậu lại là một bước tiến nhỏ. Cậu còn kể thêm mấy chuyện thú vị ở đường đua, ví như đồ ăn sau giải bất ngờ là bánh sủi cảo mới luộc, có mấy đàn em nữ còn vác cả nồi cơm điện ra vệ đường, luộc đầy nồi sủi cảo nhân tôm chia cho mọi người.

Thời Ôn nói được một lúc rồi im, cúi đầu uống canh. Thật ra chẳng có mấy khẩu vị, toàn thân ê ẩm, lại mang tâm sự, giấu thế nào cũng không kín.

Vạn Trọng Vi nhìn cậu làm rơi đũa hai lần, muôi múc canh đặt nhầm sang đĩa bánh ngọt, thậm chí còn rót trà vào bình cà phê.

"Có chuyện gì sao?" Hắn trầm giọng hỏi.

Lời của Trần Tương Nghi vẫn vang trong tai. Nhưng cho dù là thật thì sao, Thời Ôn nghĩ, Vạn Trọng Vi làm gì cũng đều có lý do của hắn.

Song, cảm giác bất an kỳ quái ấy vẫn đeo bám, từ trường học theo cậu về tận nhà. Cậu lắc đầu, lấy cớ thoái thác: "Chắc do không giãn cơ đủ, toàn thân đều mỏi."

Vạn Trọng Vi không hỏi thêm.

Ăn tối xong, hắn gọi Thời Ôn sang thư phòng. Trên bàn đặt sẵn một xấp tài liệu dày. Hắn đưa tới, cùng cậu ngồi xuống ghế sofa, thái độ nhàn nhạt, như thể chỉ là chuyện thường ngày.

"Đây là quỹ tín thác giáo dục, ký tên đi."

Số tiền lớn đến mức dọa người. Thời Ôn ngẩn ra, rồi đầy nghi hoặc nhìn về phía Vạn Trọng Vi.

"Đây là toàn bộ tiền mặt tôi có thể chi phối." Hắn nói thẳng, không giấu giếm, cũng chẳng cần vòng vo. "Nếu sau này tôi xảy ra chuyện, quỹ tín thác này sẽ không dễ bị phong tỏa. Cậu cứ nhận lấy, sống cho tốt."

Không phải lần đầu hắn sắp xếp cuộc sống sau này cho Thời Ôn, trong từng câu chữ đều mang theo một sự quyết liệt không chừa đường lui. Lần đầu tiên, Thời Ôn đã khước từ, dứt khoát theo hắn trở về từ sân bay. Nhưng lần này... cậu sẽ không từ chối nữa.

"Sẽ ổn thôi." Thời Ôn cầm bút, không hề chần chừ, rất nhanh ký tên mình xuống. Nét chữ nhỏ gọn, thanh tú, lại toát lên sự kiên định khó tả.

Đặt bút xuống, cậu đứng dậy tiến lại gần. Một người ngồi, một người đứng, khoảng cách gần đến mức như muốn hòa làm một.

"Đến lúc đó, em sẽ trả lại tiền cho anh."

Nói xong câu ấy, Thời Ôn quỳ lên sofa, đầu gối kẹp g*** h** ch*n đối phương, từ trên cúi xuống ôm chặt lấy hắn. Cậu cảm nhận được cánh tay vòng qua eo mình siết lại.

Trong khoảnh khắc đó, mọi bất an tan biến. Điều duy nhất cậu nghĩ đến, là phải ôm người đàn ông này thật chặt, mãi mãi không buông.

**

Ba ngày trôi qua kể từ khi ký vào bản quỹ giáo dục khổng lồ kia, không hề có biến cố nào như Thời Ôn lo sợ. Cuộc chiến này vốn dĩ không khói súng, chẳng ai biết lúc nào sẽ dâng trào, đảo ngược, hay kết thúc. Cậu chỉ có thể từ những thay đổi rất nhỏ trong cảm xúc, trong hành vi bất thường của Vạn Trọng Vi mà đoán được tiến triển.

Hắn dường như vẫn như trước, bình tĩnh, vững chãi. Nhưng trong mắt Thời Ôn, lại có gì đó khác đi: Hắn ít nói hơn, thỉnh thoảng còn ngẩn người nhìn cậu đến xuất thần.

"Anh sao vậy?" Thời Ôn đi lại gần, thẳng thừng ngồi hẳn lên đùi hắn. Cậu dạo này càng lúc càng táo bạo, có lẽ cũng vì muốn san sẻ bớt áp lực cho Vạn Trọng Vi, thường làm những hành động vô thức mang nét ngây thơ, như bây giờ, ống quần rộng quá, vừa ngồi xuống đã tiện tay kéo lên cao một chút.

Vạn Trọng Vi bất chợt bật cười. Hắn vòng tay ôm lấy eo cậu, một tay khẽ vuốt mái tóc lòa xòa trước trán, ngón cái trượt dọc theo gò má xuống, gãi nhẹ vào vành tai mềm mại.

Con người này, thật sự quá hợp ý hắn. Trong khoảnh khắc ấy, nơi sâu thẳm trong lòng hắn dấy lên một tia cảm giác không nỡ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!