Trong khoảng thời gian sau đó, Vạn Trọng Vi vẫn như thường lệ, đi làm rồi tan tầm, thỉnh thoảng đi công tác, thỉnh thoảng đưa Thời Ôn ra ngoài xã giao.
Hai người đều ăn ý không nhắc lại chủ đề đêm hôm đó, Thời Ôn cũng không hỏi việc Vạn Trọng Vi định làm đã bắt đầu hay chưa. Cậu chỉ nghiêm túc làm theo yêu cầu của hắn, ngoài tuyến đường từ nhà đến trường, hầu như không bước chân ra ngoài.
Nhưng dần dần, ngay cả một người đứng ngoài sóng gió như Thời Ôn cũng cảm nhận được có điều gì đó thay đổi. Chẳng hạn như Kỳ Vọng và Phạm Sùng Quang thường xuyên ở trong thư phòng của Vạn Trọng Vi đến tận khuya; chẳng hạn như có lần Vạn Hành Xuyên đột ngột tới Lạc Thủy Cư, sau đó ông ta với hắn nổ ra hai cuộc tranh cãi lớn nhỏ; lại chẳng hạn như đêm trước khi hắn sang Đức công tác, mang theo một vali đầy tiền mặt...
Cậu liền hiểu ra, việc Vạn Trọng Vi muốn làm đã bắt đầu rồi.
Cậu chẳng giúp được gì, chỉ biết giảm bớt thời gian ở trường, ngoài các giờ học bắt buộc thì phần lớn đều ở lại Lạc Thủy Cư.
Dù muộn thế nào, cậu cũng luôn chờ Vạn Trọng Vi về.
Có một quãng thời gian dài, hắn về nhà đều không nói một câu, gương mặt mệt mỏi, cảm xúc nôn nóng, giữa hàng mày phảng phất bóng tối và sát khí. Thời Ôn đoán chắc là công việc không thuận lợi.
Đàn ông chịu áp lực quá lớn cần có nơi trút bỏ, cách của Vạn Trọng Vi chính là l*m t*nh. Hắn đêm nào cũng muốn, hơn nữa còn rất dữ dội, ghì chặt cậu mà không màng đến kỹ xảo, chỉ một mực xông tới. Thời Ôn luôn để hắn mặc sức hành hạ, cắn chặt răng không kêu một tiếng.
Mỗi lần xong, cậu lại đặt đầu hắn lên đùi mình, khẽ day ấn vài huyệt vị, để hắn có thể ngủ ngon. Vạn Trọng Vi cảm nhận được sự vỗ về vô thanh đó, trong đôi tay mềm mại của Thời Ôn kỳ tích buông lỏng, lặng lẽ nhắm mắt, hưởng thụ từng cái hôn rơi trên tóc và trán.
Hơi thở từ trên phả xuống mặt, mang theo hương vị riêng biệt thuộc về Thời Ôn, nồng nàn mà ngọt ngào.
Vì thế, mỗi đêm có Thời Ôn bên cạnh, hắn đều ngủ sâu và yên ổn.
Vạn Trọng Vi rất hiếm khi thất thố, chỉ có một lần, hắn trở về với ánh lửa giận trong mắt. Hắn ôm chặt Thời Ôn, cằm ghìm vào vai cậu. Thời Ôn không nhìn thấy mặt hắn, chỉ cảm thấy bả vai mình bị ép đến phát đau.
"Hôm nay Phương Liên Vân tìm tôi." Hắn nói, "Bọn chúng... đều đáng chết."
Rồi lại thêm một câu: "Sắp rồi."
Tim Thời Ôn chợt thót lên.
Đây là lần duy nhất, Vạn Trọng Vi nói rõ kết cục hắn mong muốn cho chuyện mà hắn đang làm.
Lại khoảng một tuần sau, đêm ấy Vạn Trọng Vi về rất muộn. Thời Ôn đã ngủ, bị hắn kéo ra khỏi chăn.
Khi cậu tỉnh hẳn, thì phát hiện trong phòng ngủ có một cái vali, Vạn Trọng Vi đang sắp xếp đồ đạc.
Trong lòng cậu chùng xuống, mơ hồ dấy lên dự cảm chẳng lành, liền hỏi: "Anh... sắp đi đâu à?"
"Không phải tôi, là cậu." Vạn Trọng Vi nhét vài chiếc sơ mi mà Thời Ôn thường mặc vào vali, lại lấy thêm hai chiếc áo khoác dày.
Hắn quay đầu, nhìn thẳng vào cậu đang ngây người: "Những thứ cần cho việc học thì tự mình thu dọn đi."
Thời Ôn đứng chân trần trên sàn gỗ, không nhúc nhích. Cậu vốn luôn nghe lời Vạn Trọng Vi, chưa từng cãi lại bất cứ sắp đặt nào, nhưng biến cố đột ngột này khiến đầu óc cậu choáng váng:
"... Xảy ra chuyện gì rồi sao?"
"Cứ thu dọn đồ trước, lên đường rồi nói." Giọng Vạn Trọng Vi bình thản, không vội vã, nhưng mang theo mệnh lệnh không thể kháng cự.
Trên quốc lộ lúc rạng sáng một giờ rưỡi, tốc độ xe đã nâng lên 120km/h. Vạn Trọng Vi vừa lái xe, vừa gọi điện, chỉ nói ngắn gọn hai câu: "Giờ đang lái qua, nửa tiếng nữa đến."
Thời Ôn ôm chặt chiếc ba lô bên người, trong đó là tài liệu học tập và máy tính cậu vội vã nhét vào. Khuôn mặt Vạn Trọng Vi nghiêm nghị, tập trung vào tay lái, nhưng một tay vẫn vươn qua, nắm lấy bàn tay đang đặt trên gối của Thời Ôn.
Mười ngón đan xen, mới khiến Thời Ôn có chút cảm giác chân thật. Vạn Trọng Vi điềm tĩnh giải thích, dự án dưỡng sinh ở thủ đô do Phạm Sùng Quang đầu tư đã chốt, cần sang đó xử lý công việc trong tháng này. Cậu đồng ý đi cùng hắn.
"Em sẽ không đi đâu cả." Thời Ôn nghiêng đầu nhìn gương mặt nghiêng nghiêng của hắn, "Em sẽ ở lại bên anh."
Cậu biết, chắc chắn là đã đến thời khắc hiểm nguy nhất, bằng không Vạn Trọng Vi sẽ không tìm cách đưa mình đi.
Đường nét dưới cằm hắn khẽ căng cứng, rồi lập tức nở một nụ cười trấn an, nhạt nhòa, thoáng qua liền biến mất.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!