Chương 21: Dù phải ngọc nát gương tan

Thời Ôn dù có chậm chạp đến đâu cũng nhận ra Phương Liên Tô có chỗ không đúng.

Ánh mắt quá mức nhiệt tình, những câu chuyện phiếm gượng ép để kéo dài cuộc nói chuyện, lại thêm những lần chạm chạm thoáng qua mà mơ hồ, tất cả đều vượt quá giới hạn giao tiếp bình thường giữa những người trưởng thành.

Nhưng lúc ấy cậu vẫn chưa nghĩ nhiều. Trong nhận thức của mình, Phương Liên Tô là người đang ở địa vị cao, lại cùng là đàn ông, hơn nữa trên danh nghĩa còn là bậc trưởng bối. Dù có nghĩ lan man đến mấy, cậu cũng không thể liên tưởng đến chuyện kia.

Chỉ là, trong lòng dâng lên một chút khó chịu khó nói thành lời.

Mà cảm giác khó chịu ấy nhanh chóng tan biến, bởi vì Vạn Trọng Vi đã bước về phía cậu.

"Trọng Vi, không ngờ A Ôn lại đáng yêu đến thế." Phương Liên Tô quay mặt về phía hắn, giọng điệu chậm rãi.

Vạn Trọng Vi chẳng có ý định xã giao, cũng không khách khí, chỉ cong môi cười một cái nhìn không ra cảm xúc, "Cảm ơn, chúng tôi nên về rồi." Dứt lời, hắn nắm lấy cổ tay Thời Ôn, buông một câu "Đi thôi", rồi cả hai cùng rời khỏi đó.

"Anh ngay cả lịch sự ngoài mặt cũng không buồn làm luôn à?" Thời Ôn hạ giọng hỏi.

"Lịch sự là làm cho người xứng đáng xem, ông ta xứng sao?"

Thời Ôn bĩu môi. Hóa ra Vạn Trọng Vi cũng có lúc ngang bướng như vậy.

"Cười cái gì?"

"Cười anh." Thời Ôn nói, "Mặt anh đen như đáy nồi rồi."

"Chúng tôi vốn có thù oán, cậu còn trông mong tôi mặt mày như trăng sáng chắc? Huống chi, ông ta cứ bám lấy cậu nói mãi, thật chẳng biết liêm sỉ."

Thời Ôn khẽ bóp lòng bàn tay hắn, trong lòng ngọt ngào đến mức khó tả. Một Vạn Trọng Vi trẻ con, làm nũng như thế, chỉ có mình cậu mới được thấy. Thì ra yêu một người lại đơn giản như vậy, chỉ cần được cho chút ngọt ngào, cậu liền cam tâm tình nguyện sa vào, không muốn thoát ra nữa.

"Còn cười?"

"Cứ cười đấy."

......

Mùa thu ở Bình Châu trong trẻo mát lành, là khoảng thời gian đẹp nhất trong năm, cũng là mùa Thời Ôn yêu thích nhất.

Tiệc đính hôn của Hoàng Vân Tịch và Vạn Vân Sinh được định vào cuối thu.

Một buổi tối trong ngày thường, Thời Ôn tan học về nhà, thấy trong bếp đang chuẩn bị đồ ăn đủ cho năm sáu người. Cậu có hơi bất ngờ, dù sao Vạn Trọng Vi chưa bao giờ mời bạn bè đến nhà, thoạt nhìn cũng đoán không ra tối nay sẽ có ai.

Bảy giờ tối, Vạn Trọng Vi trở về, đi cùng còn có Kỳ Vọng, Phạm Sùng Quang và Hoàng Vân Tịch.

Nhìn đội hình khách mời này, Thời Ôn khá kinh ngạc, nhưng không biểu lộ ra ngoài. Tính hắn thâm sâu, giao du rộng, hắn thật lòng với ai, ngay cả Thời Ôn cũng không chắc nhìn ra; ngay cả Kỳ Vọng, người đã theo hắn bao năm cũng khó mà phân biệt được từ những ứng xử thường nhật.

Năm người ngồi lại với nhau, vừa ăn vừa trò chuyện, bầu không khí coi như thoải mái. Thời Ôn biết họ có việc phải bàn, nên ăn xong sớm liền nói mình còn bài tập, rồi đi lên thư phòng trên lầu.

Thời Ôn vừa đi khỏi, Hoàng Vân Tịch lập tức sa sầm mặt.

"Có thể nhanh tay lên được không? Mỗi ngày đều phải nhịn cơn buồn nôn để cùng thằng ngốc nhà họ Vạn diễn vở kịch ngọt ngào hào môn, đúng là sớm muộn gì cũng đoản thọ!"

Cô ta bực bội gõ bàn: "Vạn Trọng Vi, tiền của anh thật khó kiếm quá đấy chứ!"

"Tiểu thư à, tiền đúng là khó kiếm, nhưng không chịu nổi số lượng nhiều mà!" Phạm Sùng Quang cười hề hề chen vào, "Huống hồ, bụng cô đầy mưu kế mà không lấy ra dùng chút thủ đoạn, thế mới thật là lãng phí."

Hoàng Vân Tịch hừ lạnh một tiếng, không thèm đáp.

Phạm Sùng Quang nói không sai. Giao dịch giữa cô ta và Vạn Trọng Vi vốn rất đơn giản: cô ta chịu trách nhiệm giả vờ thân thiết với Vạn Vân Sinh, từng bước đưa hắn vào bẫy. Khi việc xong, sản nghiệp dưới danh nghĩa của Vạn Vân Sinh sẽ chia cho cô ta ba phần. Cô ta lấy tiền, mang người mình yêu đi nước ngoài, từ đó thoát khỏi sự kìm kẹp của Hoàng Trình, người cha coi hôn nhân là công cụ đầu tư để thăng tiến.

Cô ta phụ trách một nhánh, đối phó với Vạn Vân Sinh. Còn những kế hoạch khác cũng không rõ. Nhưng cô ta biết Vạn Trọng Vi giăng bẫy tầng tầng, Vạn Vân Sinh chỉ là một mắt xích. Cô ta đoán hắn không chỉ muốn làm rỗng nhà họ Phương, kéo Phương Liên Tô xuống ngựa, mà e rằng nhà họ Vạn cũng khó thoát kết cục. Song, hắn rốt cuộc độc ác đến mức nào, hận sâu đến mức nào, cô ta không đoán nổi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!