Chương 20: Chiến tranh lạnh

Trong màn đêm, Vạn Trọng Vi mở mắt, Thời Ôn bên cạnh đã ngủ say.

Cậu nằm nghiêng người, quay lưng về phía hắn, dán sát vào mép giường, không nhúc nhích.

Sáng chưa tới sáu giờ, Vạn Trọng Vi đã tỉnh. Hôm nay có đại hội cổ đông, hắn phải chuẩn bị sớm, trước hội nghị còn phải gặp vài người. Hắn trở mình, Thời Ôn vẫn ngủ, giữ nguyên tư thế từ tối hôm qua đến sáng nay, không hề thay đổi.

Lời nói hôm qua quá nặng, Thời Ôn cũng quá coi trọng hắn, lời cảnh cáo xem như đã có tác dụng.

Vạn Trọng Vi dậy rửa mặt, thay quần áo trong phòng thay đồ. Khi bước ra, hắn thấy Thời Ôn ngồi ngẩn người trên giường.

Hắn liếc nhìn một cái, không nói gì. Thời Ôn cũng ngơ ngác nhìn lại, trong mắt có chút mất tự tin, lại lộ ra vẻ ngái ngủ, cả người như bị rút mất hồn vía, không biết nên biểu lộ cảm xúc gì.

Đến cửa, tay trái đang mở khóa của Vạn Trọng Vi khựng lại, bình thường trước khi ra ngoài, hắn đều nói với Thời Ôn một câu "Tôi đi trước nhé", giống như vợ chồng hay người nhà vẫn làm, vừa là báo tin vừa là phép lịch sự. Trong đầu hắn thoáng qua một gợn sóng, nhưng cuối cùng vẫn chẳng nói gì, mở cửa đi thẳng ra ngoài.

Thời Ôn theo lệ vẫn dậy rửa mặt, ăn sáng rồi đến trường. Vào phòng thí nghiệm, bạn bè còn chưa đến, cậu ngồi vào chỗ hôm qua, cầm tờ giấy tính toán lên. Mỗi con số đều hiện ra, nhưng ghép vào với nhau lại chẳng hiểu nghĩa. Cậu lật sách nhập môn, ép mình đọc từ dòng đầu tiên, nhưng cả tiếng trôi qua, vẫn dừng ở đúng một trang.

Hai lần rồi, mối quan hệ nhìn bề ngoài yên ổn mà thực chất đã rạn nứt, để lộ sự kiểm soát và bất bình đẳng ẩn sâu khiến Thời Ôn sợ hãi.

Trong đầu óc mụ mị, cậu cứ nghe đi nghe lại những lời Vạn Trọng Vi nói hôm qua:

"Tôi có quyền xử trí cậu theo ý mình."

"Cậu không để ý đến tiền, nhưng cậu có thứ để tâm."

Cậu tất nhiên biết đó chỉ là cảnh cáo, Vạn Trọng Vi sẽ không thực sự bắt cậu gánh tiền vi phạm hợp đồng, cũng không thật sự lấy gì ra uy h**p.

Nhưng nó vẫn khiến cậu lạnh người.

Sự dịu dàng và đặc biệt mà hắn dành cho cậu khiến cậu quên mất rốt cuộc hắn là hạng người thế nào. Vạn Trọng Vi vạch ra một lằn ranh vô hình, mọi lời nói, hành động của Thời Ôn đều phải ở trong đó, không được phép phản bác, không được vượt chuẩn nửa bước.

Một khi vượt qua, hắn sẽ lập tức trở mặt, lạnh lùng vô tình.

Trận chiến tranh lạnh thứ nhất chưa xong, trận thứ hai đã nối tiếp.

**

Ngày tháng vẫn trôi như thường, chỉ có điều Thời Ôn và Vạn Trọng Vi lại trở về trạng thái ban đầu. Ngoài ra, mọi thứ khác đều theo kế hoạch tiến lên.

Thời Ôn trở nên cung kính, khách sáo, không còn dám liều lĩnh đùa cợt, không còn tùy tiện gửi tin nhắn, không còn trong lúc ngủ mê lại lăn vào lòng hắn.

Buổi tối, họ cũng tách riêng mà ngủ. Người này tỉnh, người kia vẫn còn say giấc, cứ như thế quay về hình thức ban đầu. Chút thân mật khó nói mới xây dựng được nay tan biến sạch sẽ.

Thời Ôn giống như một con thỏ nhỏ vừa ló đầu ra khám phá thế giới, sau khi bị vả một phát đau liền thụt nhanh về hang, không dám ló ra thêm lần nào nữa.

**

Mùa hè trôi qua, P Đại khai giảng, đề tài nghiên cứu cũng bước vào giai đoạn then chốt.

Thời Ôn dồn hết tâm sức vào đó, không để bản thân có thừa tinh lực mà suy nghĩ miên man. Nhưng vấn đề thì vẫn nối gót kéo đến.

Công trình nghiên cứu của họ đã thu hút được sự chú ý của viện hợp tác bên nước M. Bên kia thậm chí còn đặc biệt cử một người phụ trách sang khảo sát, chỉ ra mấy hướng điều chỉnh, có thể mở rộng quy mô. Cả nhóm lập tức phấn chấn, nhưng ngay sau đó vấn đề xuất hiện, trường học có nhiều dự án đang chờ, không thể riêng rẽ cấp thêm kinh phí cho bọn họ. Muốn làm lớn, không đốt tiền thì chẳng thể nào hoàn thành.

Mọi người đều đau đầu vì chuyện tiền bạc. Giáo sư Tôn Quang Mộ lần lượt tìm đến lãnh đạo trường và mấy đơn vị liên quan, nhưng đều nhận được cái lắc đầu bất lực.

Thời Ôn theo thầy đi vài bữa tiệc xã giao, tình cờ gặp Phạm Sùng Quang.

Cậu có chút ấn tượng với gã, đã từng chạm mặt trong hôn lễ, nhưng không rõ quan hệ với Vạn Trọng Vi ra sao. Phạm Sùng Quang chào cậu một câu, rồi ngồi một bên, lạnh nhạt quan sát cậu lẽo đẽo theo sau thầy, vụng về học cách ứng xử.

Đối phương hiển nhiên biết rõ mục đích, nể mặt Tôn Quang Mộ, còn kiên nhẫn nghe họ trình bày triển vọng đề tài. Nhưng cuối cùng vẫn khó xử mà nói: "Chu kỳ đầu tư quá dài, lợi nhuận hồi vốn quá chậm." Sau đó liền né tránh, quay sang mời rượu, cười xòa cho qua, chuyện ấy coi như chẳng có kết quả.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!