Thời Ôn không chỉ né tránh Vạn Trọng Vi, mà ngay cả Lương Minh Chiêu cậu cũng bắt đầu hữu ý vô tình mà tránh đi.
Cậu vốn không phải kiểu người thích dây dưa hay yếu đuối. Ngược lại, do chuyên ngành học tập và môi trường gia đình, cậu mang trong mình sự nghiêm cẩn và độc lập vượt quá bạn bè cùng lứa.
Nhưng trong tình cảm, cậu không biết phải xử lý mâu thuẫn thế nào, cũng chẳng biết cách lấy lòng người mình yêu. Chưa từng có ai dạy cậu.
Những năm tháng tuổi trẻ của cậu đều đi qua một mình. Tất cả những cột mốc trên con đường trưởng thành đến nay, từ thi đại học, chọn chuyên ngành, thi nghiên cứu sinh, ở lại Lạc Thuỷ Cư, đến cả việc đồng ý kết hôn theo hợp đồng với Vạn Trọng Vi, đều là cậu một mình đưa ra quyết định.
Cậu chỉ đơn giản nghĩ rằng, nếu mình làm sai, thì sửa.
Mặc dù cậu thật sự không hiểu, việc đi cùng Lương Minh Chiêu có gì sai. Nhưng đã hứa với Vạn Trọng Vi rồi, thì sẽ cố gắng làm đúng.
Thế nên, từ sau lần vào núi trở về, suốt hơn nửa tháng liền, cậu chưa từng đi một mình với Lương Minh Chiêu nữa, mỗi lần đều kéo thêm Cao Đường để thành ba người.
Đề tài nhóm tiến triển thuận lợi. Cuối tuần hôm ấy cũng đúng sinh nhật Lương Minh Chiêu, vài người bạn thân thiết hẹn nhau tối ra ngoài ăn một bữa.
Sắp tan học, Lương Minh Chiêu tìm đến. Nhà hàng cách trường không xa, đi bộ chừng hơn mười phút. Mọi người đã đi trước cả, chỉ còn cậu và anh.
"Đàn anh, anh đi trước đi, em còn một bộ dữ liệu sắp ra rồi." Thời Ôn từ phía sau máy móc ngẩng đầu, bận rộn đến mức chẳng có tâm trí.
"Bao lâu nữa? Anh chờ em." Lương Minh Chiêu nói.
"Khoảng mười lăm phút." Thời Ôn xem đồng hồ, lại bổ sung, "Em làm xong sẽ tới ngay, anh cứ đi trước đi, đừng để mọi người chờ."
Lương Minh Chiêu trầm mặc chốc lát, gật đầu: "Được." Rồi mới đứng dậy rời đi.
Thời Ôn thở ra nhẹ nhõm, lại loay hoay thêm một lát trong phòng thí nghiệm, mới thu dọn thiết bị, khoá cửa rồi đi đến nhà hàng.
Bữa tiệc sinh nhật rất náo nhiệt. Mọi người ăn uống vui chơi đến tận mười giờ mới tan. Thời Ôn ôm balo ra ngoài, xe đã đỗ bên đường chờ sẵn. Những người khác đều quay lại trường, chỉ có cậu phải về nhà, nên Lương Minh Chiêu đưa cậu ra trước, đứng nhìn cậu lên xe rồi mới rời đi.
Về đến nhà thì Vạn Trọng Vi vẫn chưa tan làm. Giờ cũng muộn, cậu đi tắm rồi chuẩn bị ngủ.
Nằm trên giường, cậu lại nhẩm lại số liệu hôm nay, phát hiện hình như có chỗ không đúng. Thời Ôn không phải kiểu người việc hôm nay để đến ngày mai, nghĩ mãi không yên, bèn dứt khoát ngồi dậy vào thư phòng mở máy tính.
So đi so lại, quả thật có sai số. Cậu diễn giải lại một lượt, vẫn không ra kết quả. Cậu nhớ trước khi đi ăn đã để lại một tờ giấy nháp trong phòng thí nghiệm. Do dự mãi, thôi, ngày mai dậy sớm đến trường xem lại vậy.
Đang nghĩ, màn hình điện thoại sáng lên. Lương Minh Chiêu gửi trong nhóm ba người một tấm biểu mẫu, là bảng đăng ký tham gia thi nhóm của trường. Ba người một tổ, nhưng Thời Ôn còn sót một chỗ chưa điền, Lương Minh Chiêu nhắn: "Ngủ chưa? Chưa thì điền nốt đi."
Thời Ôn điền xong, lại trò chuyện thêm vài câu trong nhóm. Cậu nhắc tới chuyện số liệu hôm nay có vấn đề, Lương Minh Chiêu liền bảo sẽ qua phòng thí nghiệm lấy tờ giấy nháp chụp gửi cho cậu.
"Không cần đâu, muộn thế này rồi, để mai đi." Thời Ôn có phần ngại ngùng.
"Anh còn lạ gì em. Nếu không tính xong, đêm nay chắc em chẳng ngủ nổi. Đợi đi, anh sang ngay." Lương Minh Chiêu đáp.
Tòa nhà thí nghiệm và ký túc xá sát cạnh nhau, Lương Minh Chiêu chạy một chuyến tới phòng thí nghiệm cũng chẳng mất quá năm phút.
Chẳng bao lâu, anh liền gọi video tới. Thời Ôn nhận máy, trong khung hình Lương Minh Chiêu giơ một tờ giấy, hỏi có phải cái này không, rồi hai người bắt đầu đối chiếu dữ liệu.
Chỉ vài phút sau, Thời Ôn liền biết vấn đề nằm ở đâu, trên gương mặt nở ra một nụ cười tươi rói: "Giỏi quá, đàn anh, tối nay em có thể ngủ ngon rồi."
Lương Minh Chiêu bị nụ cười ấy của cậu làm ngẩn người trong thoáng chốc. Đợi Thời Ôn vui xong, anh ta bất chợt hỏi: "A Ôn, em dạo gần đây đang tránh anh sao?"
"Không có mà!" Thời Ôn sững lại, vội vàng phủ nhận.
"Dạo gần đây rủ em đi ăn em cũng không đi, cuối tuần hẹn leo núi em cũng chẳng tới. Anh còn tưởng mình làm gì chọc giận em rồi." Lương Minh Chiêu cười cười, ánh mắt nhìn vào cậu qua màn hình mang theo ý vị khó đoán.
"Không có đâu, đàn anh." Thời Ôn gãi đầu, ôm điện thoại bước tới bên cửa sổ sát đất, tìm chỗ dựa vào tường mà ngồi xuống, cố gắng giải thích: "Gần đây em bận lắm, không có chút thời gian nào cả."
"Vậy chắc là anh nghĩ nhiều rồi." Lương Minh Chiêu lại nói, "Chỉ là anh cứ thấy, từ lần đó đến giờ hình như chẳng nói chuyện nghiêm túc với em lần nào."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!