Chương 18: Không có lần sau

Sau khi đề tài bắt đầu, Thời Ôn liền bận rộn hẳn lên. Cậu vốn dĩ nghiêm túc, lại chịu khó, rất nhiều phần phân tích số liệu và sắp xếp tài liệu đều không dám có lấy một chút sơ suất.

Chiều thứ Tư, có một số liệu không nhỏ xảy ra vấn đề, mẫu thí nghiệm đã bị lẫn, Thời Ôn không còn cách nào khác, đành phải lên kế hoạch vào núi một chuyến, lấy mẫu mới mang về.

Bởi vì phải vào núi, lại còn cần ở lại trong thôn một đêm, một mình đi thì ít nhiều không an tâm, nên Tôn Quang Mộ liền sắp xếp thêm một nam sinh khác đi cùng Thời Ôn, để cả hai có thể giúp đỡ lẫn nhau.

Thời Ôn đặt vé tàu trưa, trước khi đi cũng đã nói rõ ràng với Vạn Trọng Vi, bao gồm cả hành trình, địa điểm và người đi cùng. Ban đầu, hắn định gọi người lái xe đưa bọn họ đi, nhưng Thời Ôn nhất quyết không chịu. Cậu nói phải ngủ lại một đêm, đường núi lại khắc nghiệt, lái xe theo cùng không những vất vả mà còn bất tiện, chẳng cần phải làm phiền thêm một người chịu khổ.

Vạn Trọng Vi bèn thuận theo ý cậu.

Mãi cho đến khi vào ga tàu, Thời Ôn mới phát hiện người đang chờ ở sảnh đợi chính là Lương Minh Chiêu.

"Sáng nay anh mới biết em phải vào núi, anh đã nói với thầy rồi, để anh đi cùng em." Lương Minh Chiêu nhận lấy túi hành lý từ tay Thời Ôn, lại nhét vào tay cậu một chai nước, sau đó bước đi lấy vé ở quầy.

Điều này hoàn toàn nằm ngoài dự liệu, Thời Ôn còn chưa kịp nói gì đã bị Lương Minh Chiêu kéo đi về phía trước.

"Không thì... không thì để em tự đi cũng được." Trong lòng Thời Ôn dấy lên một cảm giác bất an khó hiểu, bèn dừng bước lại, nói với sư huynh: "Sư huynh, anh bận lắm mà, chuyện nhỏ thế này thật sự quá lãng phí thời gian của anh."

Lương Minh Chiêu cũng chẳng để ý, tự mình lấy vé, rồi lại kéo Thời Ôn ra xếp hàng ở cửa soát vé.

Trong đầu Thời Ôn chợt thoáng hiện câu nói kia.

Hôm đó Vạn Trọng Vi từng dặn cậu, sau này đừng đi riêng với Lương Minh Chiêu nữa. Thật ra cậu vẫn không hiểu vì sao hắn lại nói như vậy. Cậu và đàn anh tình cảm rất thân thiết, nhưng ngoài mối quan hệ anh khóa trên em khóa dưới thì chẳng có gì khác. Sau đó cậu tự đoán, có lẽ ý của Vạn Trọng Vi không phải nhắm vào "sư huynh" cụ thể nào, mà là một loại hành vi, tức là không được tự tiện đi riêng với người khác mà không báo trước.

Nghĩ vậy, Thời Ôn liền thấy nhẹ nhõm. Lần này cậu đã báo cáo hành trình, chỉ là người đi cùng tạm thời thay đổi, chắc sẽ không sao. Hơn nữa Vạn Trọng Vi bận rộn đến thế, sao có thể để tâm đến những chuyện nhỏ nhặt này.

Cậu không cho đây là việc gì to tát, thế nên vừa rồi trong thoáng chốc nghĩ đến chuyện gọi thêm cuộc điện thoại cho Vạn Trọng Vi, nhưng đúng lúc loa phát thanh vang lên "bắt đầu soát vé", chỉ do dự một chút, rồi lại bỏ qua.

Hành trình diễn ra khá thuận lợi, họ ngồi tàu hơn ba tiếng, sau đó thuê một chiếc xe van đi vào núi.

Lúc hoàng hôn, cả hai đến được ngôi làng dưới chân núi. Lương Minh Chiêu đã từng đến đây nhiều lần, rất quen thuộc, nên nhanh chóng tìm được bí thư thôn, sắp xếp chỗ nghỉ ở nhà một hộ dân, đồng thời xác định tuyến đường vào núi sáng mai. Như vậy cả hai mới có thể tạm nghỉ ngơi.

Nhà người dân cũng khá rộng, nhưng chỉ có một phòng trống, trong phòng chỉ có một chiếc giường. Đều là đàn ông, chen chúc một đêm cũng bình thường, bí thư thôn cảm thấy mình đã sắp xếp ổn thỏa, dặn dò hai người nghỉ ngơi sớm rồi rời đi.

Ban đầu cũng không có gì, nhưng đến khi ăn cơm xong, rửa ráy sạch sẽ, chuẩn bị lên giường ngủ, Thời Ôn mới cảm thấy hơi gượng gạo.

Nếu là trước khi kết hôn, chen chúc với Lương Minh Chiêu cũng chẳng sao. Nhưng bây giờ cậu đã kết hôn, đối tượng lại là đàn ông. Trong tình cảnh này, ít nhiều gì cũng nên giữ ý một chút.

"A Ôn, em ngủ trong đi." Lương Minh Chiêu thì lại thản nhiên, sửa sang chăn gối một lượt, rồi ra hiệu cho Thời Ôn lên giường nằm.

Trời đã muộn, cả hai mệt lả sau một ngày đường. Thời Ôn chỉ băn khoăn một lát, nhìn đàn anh quang minh chính đại như vậy, ngược lại thấy bản thân mình có vẻ quá câu nệ. Cậu không nghĩ nhiều nữa, ngoan ngoãn trèo lên giường chui vào chăn.

Lương Minh Chiêu quay đầu liền thấy Thời Ôn co ro, tay chân thu lại, nằm sát tường thẳng đuỗn một đường.

"Em làm cái gì vậy? Anh đâu có ăn thịt em đâu." Lương Minh Chiêu bực mình nói.

"Không phải đâu anh..." Thời Ôn lập tức ngượng ngùng, "Em sợ mình lăn qua lăn lại làm anh ngủ không ngon, em sẽ cố nằm yên."

"Không cần, em muốn ngủ thế nào thì ngủ. Ở chỗ anh, em vĩnh viễn không cần gò bó." Trong mắt Lương Minh Chiêu thoáng qua một ý vị khó đoán.

Thời Ôn bật cười, để lộ hàm răng trắng nhỏ, rồi lăn một vòng, nằm sấp trên gối. Một đêm ngủ yên không mộng, hương giấc ngọt lành.

Sáng hôm sau, chưa đến sáu giờ, Lương Minh Chiêu và Thời Ôn đã ăn tạm chút điểm tâm rồi vào núi. Đường núi khó đi, may mà có dân làng dẫn đường, hai người lại còn trẻ, sức lực dồi dào, rốt cuộc cũng kịp đến nơi trước khi nắng gắt.

Việc lấy mẫu đơn giản, chỉ mất nửa tiếng là xong. Cả hai nghỉ ngơi một lát rồi vội vã quay về làng trước giờ trưa.

Bí thư thôn thuê cho họ một chiếc xe chở hàng, đưa thẳng ra ga tàu thành phố, chuyến về nhàn nhã hơn nhiều. Hai người lấy vé, đi ngược lại lộ trình cũ. Khi về đến Bình Châu thì đèn hoa đã sáng rực.

Thời Ôn không để Lương Minh Chiêu đưa về, tách nhau ở ga rồi tự bắt xe về Lạc Thủy Cư.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!