"Tiểu Ôn, ra chụp hình nào!" Đại Chu không chút khách khí, chạy tới kéo Thời Ôn, rồi quay đầu nói với Vạn Trọng Vi đang ngồi bên kia: "Vạn tổng, cho tôi mượn nhà anh một lát nhé."
Thời Ôn bị cậu ta kéo đến lảo đảo, vốn đã uống chút rượu, bị lắc thêm càng thấy choáng váng.
Dư Kỳ Ngôn theo sau, vỗ mạnh một cái vào lưng Đại Chu, gỡ tay cậu ta đang nắm cánh tay Thời Ôn ra, xấu hổ nhìn Vạn Trọng Vi nói: "Xin lỗi nhé, cậu ta hăng quá."
Bữa tiệc vốn dĩ chỉ là nhóm bạn cùng đề tài của Thời Ôn, Dư Kỳ Ngôn bọn họ vừa khéo cũng đang ở trường, nên cùng đi theo. Ngoài Lương Minh Chiêu và Cao Đường, Thời Ôn vốn thân với bạn cùng phòng hơn, ở chung cũng thoải mái. Cậu chỉ hơi choáng, chưa đến mức đứng không nổi, vẫn cười cười, tranh giành điện thoại với Dư Kỳ Ngôn.
Sau lưng chỗ họ ngồi là cửa sổ sát đất toàn cảnh, nhìn ra đoạn bờ biển đẹp nhất của thành phố này, quanh co uốn lượn, ánh đèn rực rỡ.
Cuối cùng, điện thoại của Dư Kỳ Ngôn rơi vào tay Vạn Trọng Vi. Hắn chọn góc độ, bật chế độ làm đẹp, dáng vẻ rất kiên nhẫn, giúp bốn người trong ký túc xá hiếm hoi tụ đủ mà chụp một tấm ảnh chung.
Thời Ôn ngồi ở giữa, ba người còn lại hoặc ngồi hoặc đứng, khoác vai bá cổ mà cười lớn. Niềm vui của tuổi trẻ như sức sống căng tràn, giản đơn mà dồi dào. Đến tận khoảnh khắc ấy, Vạn Trọng Vi mới bỗng có chút cảm giác mình thật sự hòa vào vòng tròn sinh hoạt của Thời Ôn.
Vòng tròn ấy, giống hệt con người cậu, nhiệt tình thẳng thắn, sạch sẽ ấm áp.
Kết thúc, Vạn Trọng Vi trước mặt mọi người thêm WeChat của Dư Kỳ Ngôn, bảo gửi cho hắn một bản những bức ảnh vừa chụp.
Dư Kỳ Ngôn là người lớn tuổi nhất trong ký túc xá, tính cách cũng trầm ổn. Ban đầu cậu còn nghĩ với thân phận như Vạn Trọng Vi, khi đứng trước một đám sinh viên sẽ ít nhiều mang dáng vẻ kiêu ngạo, hoặc là kiểu coi thường trẻ con. Nhưng từ đầu đến cuối, hắn đều hòa nhã dễ gần, hoàn toàn không khiến ai cảm thấy khó chịu. Đối với bạn bè và những chuyện xung quanh Thời Ôn, hắn tỏ ra cực kỳ kiên nhẫn. Nếu không thật sự yêu đối phương, e là rất khó làm được như thế.
Ngay lúc đó, Dư Kỳ Ngôn liền sinh ra nhiều thiện cảm, đối mặt với Vạn Trọng Vi cũng chẳng còn gò bó nữa.
Cậu gửi ảnh cho Vạn Trọng Vi, rồi lại gửi thêm cả tên và số điện thoại của mình. Vạn Trọng Vi cũng nhanh chóng gửi số của hắn qua, còn kèm thêm một câu: "Cảm ơn đã chăm sóc A Ôn, có thời gian thì thường xuyên tụ họp nhé."
**
Sau khi dự án được định xong, mọi người có hai tuần nghỉ. Cả nhóm nhanh chóng ai về nhà nấy, chuẩn bị cho khối lượng học tập sau kỳ nghỉ. Dư Kỳ Ngôn bọn họ bàn bạc, thấy hai tuần cũng chẳng ngắn, nên quyết định rủ nhau đi chơi một chuyến. Họ hỏi Thời Ôn có muốn đi cùng không, cậu cũng không do dự lâu, liền nói mình còn có việc nên không thể đi.
Thực ra cũng chẳng có chuyện gì quan trọng, chỉ là cậu muốn ở lại, để bầu bạn với Vạn Trọng Vi.
Những ngày sau đó vẫn bình thản như thường, chỉ có một điều thay đổi, nhu cầu của Vạn Trọng Vi ngày càng lớn.
Có lần, bọn họ thậm chí còn làm ngay trong vườn hoa.
Hôm ấy Vạn Trọng Vi đi xã giao đến rất muộn. Thời Ôn ngồi trên giường vừa đọc sách vừa đợi hắn. Vạn Trọng Vi gọi điện cho cậu, bảo xuống gara. Thời Ôn đoán hắn có lẽ uống hơi nhiều, liền khoác áo xuống đón. Kết quả, vừa bước vào gara, cậu đã bị Vạn Trọng Vi đang tựa vào xe kéo tay lôi đi.
Hai người loạng choạng đi một đoạn, Thời Ôn sợ hắn ngã nên lấy vai mình đỡ, còn chừa một tay vỗ ngực hắn, liên tục hỏi: "Anh có khó chịu không?" "Có mệt không?" "Có đau đầu không?" ... Ánh mắt đầy quan tâm, không hề giả dối, khiến người nghe cả tai đều tê dại.
Mải bận lo cho hắn, đợi đến khi Thời Ôn kịp phản ứng lại, mới phát hiện mình đã bị dắt tới vườn hoa. Góc đó rất khuất, chỉ có từ ban công khúc quanh lầu một mới nhìn thấy được. Chính là nơi năm bảy tuổi, Thời Ôn từng hứa với Vạn Trọng Vi rằng sẽ trồng cho hắn một vườn hoa hồng vàng.
Nhận ra đối phương định làm gì, Thời Ôn rõ ràng hoảng sợ.
Từ nhỏ đến lớn, Thời Ôn luôn là một đứa trẻ ngoan, thậm chí ngay cả trốn học cũng chưa từng làm. Cho đến nay, chuyện "khác người" nhất mà cậu từng làm chính là đồng ý với hôn ước của Vạn Trọng Vi. Cậu cho rằng, bất cứ việc gì cũng phải diễn ra ở nơi thích hợp. Tỉ như chuyện thân mật, thì nên ở trong phòng, ở trên giường.
Giữa luống hồng trong vườn, trên mảnh cỏ mềm, cậu bị ép xuống. Thời Ôn có chút kháng cự, khẽ đẩy bờ vai rắn chắc như núi đè ép trên người mình.
"Không được... đừng ở đây..."
Lời cậu lập tức bị nụ hôn mang theo mùi rượu nồng nàn chặn lại. Vạn Trọng Vi vốn dĩ trong phương diện này luôn tùy ý, hôm nay lại càng kịch liệt hơn.
Thời Ôn nhạy bén nhận ra, dường như hôm nay hắn không được vui. Trong lòng cậu thoáng đoán vậy, có lẽ công việc gặp áp lực, hoặc chuyện gì đó không thuận lợi. Bởi thế, cậu chỉ chống cự lúc ban đầu, rồi rất nhanh liền thuận theo, mặc cho đối phương muốn làm gì thì làm.
Hắn bế Thời Ôn từ bụi hoa lên, đặt cậu xuống dưới gốc cây phượng già, thân cây to đến nỗi cậu chẳng thể nằm cũng chẳng thể ngồi, chỉ có thể mệt nhọc tì cả người vào thân cây. Da thịt bị vỏ cây thô ráp cọ đến đau rát, nhưng so với sức mạnh nóng rực phía sau truyền tới, tất cả chỉ là mờ nhạt.
Hắn cứ thích hỏi: "Đau không?"
Mồ hôi Thời Ôn rơi xuống, theo trán chảy vào khóe mắt cay xè. Toàn thân như bị tháo rời rồi ghép lại, lý trí ít ỏi thì lại bị nỗi sợ hãi có thể bị người khác bắt gặp cùng sự xấu hổ đè nén. Nhưng cảm xúc thì vẫn chỉ có một, đó là mong hắn được vui. Vậy nên, cho dù hơi thở đứt quãng, cậu vẫn khàn khàn thì thầm: "Không đau."
"Trồng hoa hồng vàng, vì sao?" Vạn Trọng Vi hôm nay như mất kiểm soát, nhất định muốn Thời Ôn lặp lại câu trả lời mà hắn vốn đã rõ, muốn cậu nói ra tình cảm của mình đối với hắn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!