Nhìn theo bóng hai người rời đi, Phương Liên Tô vẫn đứng tại chỗ một lúc, trong đầu thoáng qua hình ảnh Vạn Trọng Vi ở khắp nơi đều che chở cho Thời Ôn, trong lòng liền khẽ cười lạnh.
Một cậu sinh viên nghèo mà lại lọt được vào mắt Vạn Trọng Vi, không biết là có bản lĩnh gì ghê gớm.
Ở một góc khác, Hoàng Vân Tịch ngồi phịch xuống ghế sofa, đầu ngửa ra sau, chẳng buồn để ý đến Thời Ôn, nhắm mắt, không nói một lời.
"Cảm ơn." Thời Ôn nói.
Hoàng Vân Tịch hừ nhẹ một tiếng, thái độ chẳng mấy thân thiện: "Không ngốc lắm nhỉ!"
Thời Ôn chỉ mỉm cười, đối diện với con gái lúc nào cậu cũng giữ tính khí hiền hòa: "Hoàng tiểu thư, cô nghỉ ngơi một lát đi, tôi xin phép đi trước."
Hoàng Vân Tịch mở mắt, ném hộp quà trong tay cho cậu: "Cầm lấy đi. Tôi có nhìn qua rồi, là đồng hồ, không biết lại lấy từ đâu ra bao nhiêu mồ hôi xương máu của nhân dân, bỏ thì phí."
Thời Ôn khẽ nhíu mày, không hiểu rõ ý cô ta.
"Tôi ra giải vây cho cậu, không phải tự nguyện đâu. Phương Liên Tô vừa theo cậu ra ngoài, Vạn Trọng Vi liền nhắn tin cho tôi bảo ra tìm cậu. Tôi thấy anh ta rất coi trọng cậu đó. Việc nhỏ thế này, cậu tự mình xử lý được, không sao cả." Hoàng Vân Tịch nói.
Thời Ôn đành lại nói "cảm ơn". Cậu đối đáp với con gái vốn đã chẳng có mấy kinh nghiệm, huống chi đối diện với kiểu đại tiểu thư thông minh, sắc sảo và luôn áp đảo người khác như thế này, lại càng không biết nên làm sao. Nhưng cậu giờ cũng hiểu, giữa Hoàng Vân Tịch và Vạn Trọng Vi, tuyệt chẳng phải như lời đồn bên ngoài, "liên hôn thất bại liền tuyệt giao, thậm chí thành thù địch".
Điện thoại reo lên, Hoàng Vân Tịch nghe máy, hờ hững liếc Thời Ôn một cái: "Không sao, tôi đang ở bể bơi trên boong tàu."
Ngắt máy, cô ta đứng lên, chỉnh lại mái tóc, ánh mắt thoáng chảy xuôi nét phong tình: "Người càng tỏ ra đạo mạo, càng giỏi che giấu sự dơ bẩn. Vấn là Vạn Trọng Vi tốt hơn chút, xấu xa thì xấu xa rõ ràng."
Thời Ôn thoáng sững người, môi mím chặt.
Hoàng Vân Tịch còn định nói thêm, thì nghe thấy giọng cậu trầm xuống, lạnh hẳn đi: "Chưa từng chịu nỗi khổ của người khác, xin đừng vội khuyên điều thiện. Hoàng tiểu thư, anh ấy rất tốt, xin cô đừng nói vậy nữa."
Anh ấy rất tốt. Vạn Trọng Vi rất tốt.
Hoàng Vân Tịch bị sự chắc chắn và bảo vệ trong giọng nói ấy làm chấn động, ngẩn người một hồi mới hoàn hồn. Thật không ngờ có ngày sẽ có người khẳng định Vạn Trọng Vi "rất tốt", đúng là trò cười thiên hạ.
Song, lúc này cô ta lại có chút nhìn Thời Ôn bằng con mắt khác.
Có vài lời, cô ta chỉ nói đến đó, nhiều hơn cũng không thể.
"Thôi được, cậu vui là được." Hoàng Vân Tịch nhìn về phía sau Thời Ôn, nơi một người đang tiến lại gần, bèn chớp mắt tinh nghịch: "Người đàn ông tốt nhất thế gian, Vạn Trọng Vi của cậu đến rồi kìa." Nói xong liền nghênh ngang rời đi.
Bên bể bơi có người đang uống rượu cười đùa, xen cùng tiếng sóng biển, khiến buổi tối vốn chỉ toàn xã giao cũng chẳng còn nhạt nhẽo.
Thời Ôn quay đầu lại, thấy người đang đi về phía mình, không đợi thêm, liền bước nhanh mấy bước đón lấy, ôm chặt lấy hắn.
Mọi người đều nói hắn không tốt, đối xử cay nghiệt với hắn, nhưng lại chẳng ai nhìn thấy phía sau toàn là những khổ cực, toan tính, bi thương và cô độc của hắn.
Thời Ôn siết chặt hai tay, không còn cẩn trọng hay e thẹn như thường ngày, chậm rãi siết tay lại, ôm lấy lồng ngực rộng lớn của Vạn Trọng Vi, nghe tiếng tim đập mạnh mẽ nơi hắn. Khóe miệng cậu hơi trễ xuống, vừa xót xa vừa buồn bã.
Vạn Trọng Vi cũng ôm lại cậu, chẳng hề bận tâm đến ánh mắt người xung quanh, khẽ vỗ lưng cậu, hỏi: "Làm sao thế?"
"Không sao ạ," Thời Ôn nóng bừng trong đầu, buột miệng nói ra lời thật lòng, "Chỉ là... rất nhớ anh thôi."
Ngay sau đó, cậu nghe thấy tiếng cười trầm thấp vang lên từ lồng ngực hắn.
Một lúc sau, đợi cảm xúc bình ổn lại, Vạn Trọng Vi liền dẫn cậu về phòng. Vốn dĩ họ định nghỉ một đêm trên du thuyền, sáng hôm sau mới rời đi. Nhưng lúc này hãy còn sớm, tâm trí để xã giao của hắn cũng chẳng còn, hai người bèn ngồi trong phòng vừa uống rượu vừa trò chuyện.
"Tôi vừa hủy hôn với Hoàng Vân Tịch xong, từng đến tìm cô ta nói chuyện." Vạn Trọng Vi mở lời. Giữa họ vốn chẳng hề căng thẳng như bên ngoài tưởng tượng, trái lại, còn khá hợp tính, mục tiêu cũng đạt được sự đồng thuận.
Hoàng Vân Tịch vốn có người mình yêu, nhưng thân phận, địa vị của người đó tuyệt đối sẽ chẳng bao giờ được Hoàng Trình chấp thuận. Để bảo vệ người yêu, cô ta đành phải toan tính riêng. Liên hôn với người khác, Hoàng Vân Tịch không muốn phải làm cảnh, càng không muốn để người ấy chịu chút thiệt thòi nào. Vạn Trọng Vi đã nắm được điểm này, rồi cùng cô ta trao đổi một cuộc giao dịch.
Nội dung cụ thể thế nào Thời Ôn không biết, hắn cũng chỉ nói lướt qua rồi thôi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!