Sau khi trở về Bình Châu, Vạn Trọng Vi đi làm, Thời Ôn đi học, cuộc sống yên ả được vài ngày.
Vạn Trọng Vi tham gia mấy buổi tiệc xã giao, nếu cần mang theo bạn đời, hắn hầu như đều đưa Thời Ôn đi, không hề tiếc rẻ việc thể hiện sự coi trọng đối với người bạn đời mới cưới của mình.
Hai người lại đến biệt thự dưới núi một chuyến, bữa tiệc trước hôn lễ không tính, vì khi đó còn mời cả vài người bạn trong giới làm ăn, nhiều nhất cũng chỉ coi như một buổi tụ tập nhỏ, cho nên lần này mới xem như buổi tiệc gia đình chính thức đầu tiên sau khi thành hôn.
Có lẽ cũng chẳng ai mong chờ gì ở buổi tiệc này, bởi sau khi Thời Ôn khách sáo đưa quà, Phương Liên Vân chỉ hờ hững liếc mắt một cái liền sai người mang đi.
Vạn Trọng Vi bị Vạn Hành Xuyên gọi vào thư phòng nói chuyện, còn Phương Liên Vân và Vạn Vân Sinh thì ngồi ở phòng khách, trò chuyện lặt vặt với Thời Ôn. Cũng chẳng có gì đặc biệt, chỉ là Phương Liên Vân hỏi vài câu về gia cảnh của cậu.
Trong lòng Thời Ôn hiểu rõ, e rằng cả tổ tông mười tám đời của mình họ cũng đã điều tra kỹ càng, bây giờ còn giữ cái thái độ nửa trên nửa dưới thế này để hỏi vài câu, chẳng qua là muốn ra oai phủ đầu mà thôi.
Thái độ của Phương Liên Vân đối với Vạn Trọng Vi cũng không nằm ngoài dự đoán. Dưới gương mặt tinh xảo của bà ta là vẻ kiêu ngạo, khinh thường, nhưng vẫn xen lẫn sự cảnh giác và dè chừng.
Thời Ôn đoán, chắc chắn bà ta chẳng có cách nào kiềm chế nổi Vạn Trọng Vi, bằng không đã không để hắn đứng vững ở Vạn Nguyên, lại còn nắm trong tay nhiều cổ phần hơn hẳn hai người con trai ruột của mình.
Trong tình thế chẳng còn cách nào khác, đành phải thỏa hiệp, đạt được một sự cân bằng vi diệu. Ngay cả Vạn Vân Sinh cũng nằm trong đó.
Vạn Vân Sinh kém Vạn Trọng Vi chừng năm sáu tuổi, khuôn mặt lại rất giống Vạn Hành Xuyên. Ngoài kia đồn rằng người con này vốn dĩ chỉ là một kẻ nhỏ nhen, đầu óc rỗng tuếch, là một cậu ấm không chống nổi trời, lại thêm cậu em trai Vạn Vân Tri thì chỉ biết ăn chơi hưởng lạc. Vạn Hành Xuyên bất đắc dĩ, mới giao một phần quyền lực vào tay Vạn Trọng Vi.
Dù tiếp xúc không nhiều, Thời Ôn cũng nhanh chóng nhận ra lời đồn kia quả thật không sai.
"A Sinh, tiệc sinh nhật của Vân Tịch còn nhiều việc cần con lo liệu, dạo này vừa phải bận công việc, lại vừa phải chăm sóc con bé, mau lên phòng nghỉ ngơi đi."
Vạn Vân Sinh gật gật đầu, khóe mắt liếc về phía Thời Ôn đang ngồi ngay ngắn nơi đó, không nói gì thêm, xoay người bước lên lầu.
Đợi con trai đi rồi, Phương Liên Vân mới mỉm cười, nói: "Thật ra ban đầu, Vân Tịch vốn định đính hôn với Trọng Vi, chắc con cũng biết. Nhưng mà-" Bà ta dừng lại, ánh mắt đảo một vòng trên gương mặt Thời Ôn, "Nó đã thích con thì ta và cha nó cũng thành toàn cho hai đứa."
Bà ta thản nhiên nói, chẳng thèm để ý Thời Ôn có thấy khó xử hay không: "Hôn nhân chung quy là chuyện trọng đại của đời người, sau này lúc con nếm trải khổ cực, sẽ tự hiểu rõ đạo lý về tương quan và môn đăng hộ đối."
Thời Ôn nhấp một ngụm trà nóng, mím môi cười, chẳng đáp lời.
Cuộc liên hôn giữa Hoàng Vân Tịch và Vạn Trọng Vi vốn là kế hoạch của nhà họ Phương và Hoàng Trình. Lợi dụng hôn nhân để lấy về một phần cổ phần trong tay Vạn Trọng Vi, rồi nhân danh nghĩa vụ hôn nhân mà ràng buộc hắn. Chờ việc xong lại ly hôn cũng được. Nhưng nào ngờ, dù có phải cắt 2% cổ phần nhường cho Vạn Vân Tri, hắn cũng không chịu để người khác khống chế.
Kế hoạch này đã không thành, nhà họ Phương đành tính kế khác. Song bỏ mặc một mối hôn sự tốt đẹp như nhà họ Hoàng thì quả là đáng tiếc, thế là họ bàn bạc, quyết định thúc đẩy chuyện Hoàng Vân Tịch và Vạn Vân Sinh.
Ai ngờ Hoàng Vân Tịch lại chẳng chịu, nay thế này mai thế kia. Anh trai không được thì đổi sang em trai, lấy Vạn Trọng Vi là chiêu trò, lấy Vạn Vân Sinh thì lại biến thành chân tình? Đại tiểu thư nổi giận, dứt khoát sang châu Âu giải sầu. Sinh nhật tới có về hay không còn chưa rõ. Lúc này Phương Liên Vân cùng Vạn Vân Sinh ở trước mặt Thời Ôn nhắc đến chuyện đó, chẳng khác nào gồng mình làm màu.
Thời Ôn không lên tiếng, chỉ bất giác cảm thấy xót xa cho Vạn Trọng Vi.
Những việc này Vạn Trọng Vi từng kể với cậu, sợ nhất là có người nói năng lung tung trước mặt cậu. Không phải hắn chu đáo nghĩ thay cho Thời Ôn, mà là một khi hắn đã quyết định làm việc gì, hoặc dùng đến một ai, thì nhất định sẽ để người đó nắm được ngọn nguồn, để có thể đưa ra phán đoán có lợi nhất, coi như dùng người mà không nghi ngờ.
Mà lúc này trong mắt Thời Ôn, Vạn Trọng Vi đã được phủ lên một tầng bộ lọc dày mười thước. Hắn sâu đến đâu cậu nhìn không thấu, nhưng cái vòng vo quanh co của mẹ con Phương Liên Vân thì cậu lại thấy rõ ràng.
Vì vậy cậu liền thẳng thắn nói: "Bác gái yên tâm, cháu sẽ chăm sóc Trọng Vi thật tốt. Dạo này anh ấy tâm trạng khá ổn, ăn uống điều độ, sinh hoạt lành mạnh, còn lên được hai cân nữa cơ! Chuyện công việc thì cháu không rành lắm, nhưng cháu sẽ cố gắng khuyên anh ấy làm từ từ thôi. Việc làm thì chẳng bao giờ hết, áp lực cũng không bao giờ tan. Khi nào cần nghỉ thì cứ nghỉ, mà nếu thật sự xử lý không xong, chẳng phải còn có bác gái ở đó sao?"
"Đứng một mình ở vị trí đó đúng là rất mệt, nhưng may mắn là lời cháu nói anh ấy sẽ nghe. Gần đây anh ấy cũng không còn thức đêm nhiều, cũng chẳng nổi nóng nữa. À, đúng rồi, cháu học ngành thực vật học, có phối cho anh ấy mấy loại trà dưỡng sinh, nào là bảo vệ gan, sáng mắt, trừ thấp, rồi điều hòa dạ dày nữa. Gần đây anh ấy đều uống cả rồi."
Tóm lại, chính là bây giờ Vạn Trọng Vi sống rất tốt, rất thoải mái.
Sắc mặt Phương Liên Vân thoáng trở nên khó coi. Quả thật bà ta đã coi thường cái cậu "tiểu bạch thỏ" im lặng này. Bà ta lười chẳng muốn chấp nhặt với vãn bối nữa, bèn buông một câu khó nghe, rồi quay lưng lên lầu.
**
"Cậu và bà ấy nói gì thế?" Trên đường về, Vạn Trọng Vi hỏi.
Khi bọn họ ra cửa, vừa khéo gặp Phương Liên Vân đang đi xuống, sắc mặt vẫn nặng nề, miễn cưỡng chào một câu rồi bỏ đi.
Thời Ôn liền kể sơ qua cuộc trò chuyện giữa mình và bà ta. Thấy hắn không nói gì, cậu liền hơi lo lắng: "Có phải em nói hơi quá rồi không?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!