Buổi sáng khách du lịch không nhiều, Thời Ôn bị bầy nai vây quanh, chăm chú cho chúng ăn.
Ánh mắt Vạn Trọng Vi vô thức đi theo bước chân cậu.
Cậu mặc một chiếc sơ mi trắng đơn giản, bên trong là áo thun cùng màu, phía dưới là quần jean xanh nhạt và giày thể thao trắng, dáng vẻ điển hình của một sinh viên đại học. Khác hẳn với trạng thái căng thẳng, trang trọng trong lễ cưới ngày hôm qua, giờ trông cậu thoải mái tự nhiên hơn nhiều.
Vạn Trọng Vi chưa từng thích qua người nào, cũng không biết mình thích kiểu người gì. Từ sau chín tuổi, hắn chỉ sống vì một mục tiêu, chuyện vui chơi hay yêu đương đều hoàn toàn xa lạ đối với hắn.
Đương nhiên, hắn không thiếu người vây quanh. Chỉ cần hắn muốn, bất kể kiểu người nào cũng sẽ tự tìm đến. Trước đây hắn từng nghĩ đến việc tìm người kết hôn giả, nhưng mãi chẳng thành, cũng chưa từng thật sự để tâm chọn lựa.
Hiện giờ, người này ngược lại lại rất hợp ý hắn.
Có một con nai nhỏ đi tới chân hắn, ngước đôi mắt ướt át lên đòi ăn.
Những con nai này quanh năm được khách du lịch cho ăn đến kén chọn, gần như thành tinh. Vạn Trọng Vi không lấy gì ra, nó liền không chịu rời đi. Kỳ Vọng còn đang đi mua bánh nai chưa quay lại, hắn chỉ có thể ngồi đó trừng mắt nhìn con nai, vẻ mặt lạnh nhạt đến cực điểm.
Hắn vốn chẳng có bao nhiêu lòng yêu thương, cũng không thích mấy con vật lông lá. Nếu không phải mượn danh nghĩa nghỉ tuần trăng mật để làm việc, thì hắn nào chịu ngồi đây phí thời gian. Hơn nữa, ánh mắt con nai này lại khiến hắn bất giác liên tưởng đến dáng vẻ Thời Ôn nhìn hắn.
Thời Ôn từ xa chạy tới, nhét một gói bánh vào tay hắn, coi như giải vây.
Không ngờ mấy con nai đực to lớn cũng chạy theo, tranh cướp bánh từ con nai nhỏ. Trong lúc giành giật, một con nai đực bất ngờ nổi giận, lao thẳng về phía con nai nhỏ. Nó không kịp tránh, lại hung hăng nhào về phía Vạn Trọng Vi.
Hắn đang ngồi trên một chiếc ghế dài có lưng tựa, tốc độ con nai lao tới quá nhanh, căn bản không còn chỗ tránh. Chưa kịp phản ứng, trong lòng hắn đã có một thân thể ấm áp bổ nhào tới, kèm theo một tiếng rên khẽ, Thời Ôn chắn giữa hắn và con nai nhỏ, ôm chặt lấy đầu hắn, dùng cơ thể mình che chắn ngực bụng hắn.
"Không sao chứ?" Kỳ Vọng từ xa chạy tới, ném vội số bánh trong tay để dẫn bầy hươu đi, rồi mới quay lại xem hai người có bị thương không.
Vạn Trọng Vi lập tức đỡ cậu dậy, kiểm tra sau lưng xem có bị va chạm không. Áo sơ mi đã bẩn, sau lưng loang một mảng đỏ, ngoài ra không có gì nghiêm trọng. Thời Ôn hơi ngượng, khẽ giãy khỏi vòng tay hắn, đứng lên nói: "Không sao ạ."
Cả ba bị phen náo loạn này đều mất hứng, bèn quay về khách sạn.
Vạn Trọng Vi lấy thuốc mỡ từ lễ tân, về phòng liền bôi cho Thời Ôn. Chỉ chốc lát, vết đỏ đã biến thành bầm tím, nhìn khá dọa người.
"Chiều nay nghỉ ở khách sạn, không đi đâu nữa." Hắn xoa thuốc trong lòng bàn tay cho nóng rồi nhẹ nhàng ấn lên vết bầm.
"Làm gì mà yếu ớt thế chứ, em còn có thể chạy thêm 20 cây nữa cơ." Thời Ôn nằm sấp trên giường, giọng điệu thoải mái.
"Cậu từng nói thích chạy bộ?"
"Vâng, em từng chạy marathon rồi. Nhưng chỉ bán marathon thôi, toàn bộ thì không chịu nổi."
"Thế cũng giỏi lắm rồi."
"Thử sức bền mà, lần sau em tính thử chạy full marathon." Được khen, Thời Ôn hơi tự đắc, mặt lộ vẻ kiêu kiêu, khiến Vạn Trọng Vi nhìn mà bất giác muốn cười.
"Chịu sức bền à?" Hắn lặp lại đầy ẩn ý, rồi cúi xuống kề sát tai cậu, thấp giọng nói: "Vậy tối nay thử xem."
Thời Ôn: "..."
Đêm đó, rốt cuộc bọn họ cũng chẳng thử.
Vạn Trọng Vi để Thời Ôn ở khách sạn nghỉ ngơi, buổi chiều liền cùng Kỳ Vọng ra ngoài. Chuyến đi ấy kéo dài đến tận rạng sáng mới quay về. Ngày hôm sau, hắn lại biến mất.
Tuy gọi là đi hưởng tuần trăng mật, nhưng dường như không có một ngày nào hắn không bận rộn xử lý công việc. Trong lòng Thời Ôn hiểu rõ, chuyến đi này e rằng Vạn Trọng Vi còn có mục đích khác. Nhưng hắn không nói, cậu cũng tuyệt đối không hỏi. Ban ngày yên lặng ở lại khách sạn, buổi tối thì lặng lẽ đợi hắn về. Nếu hắn không về, cậu tự đi ngủ trước, tuyệt không để đối phương thấy phiền.
Thỉnh thoảng cậu cũng ra ngoài dạo một vòng, có tài xế đi theo. Nhưng phần lớn thời gian đều ở lại khách sạn, đến khi thật sự rảnh rỗi, cậu bèn lôi đề tài nghiên cứu của nhóm trong học kỳ này ra làm, tiến độ còn nhanh hơn dự kiến.
Một hôm sau bữa trưa, Kỳ Vọng bất ngờ quay lại, gõ cửa phòng Thời Ôn để lấy tập tài liệu bỏ quên.
Vali mà Vạn Trọng Vi mang đến vẫn để trong tủ áo, bên trong mọi thứ xếp ngay ngắn theo một thứ tự nhất định, chưa từng bị ai động qua. Dù vali có khi hắn không khóa, Thời Ôn cũng tuyệt đối biết giữ chừng mực, thậm chí liếc nhìn cũng không.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!