Thời Ôn cảm thấy mình đã sắp chạm đến giới hạn, nhưng một người chưa từng có cả nụ hôn đầu thì thật khó mà đoán được phía sau còn có thể phát sinh những gì.
Trong ký túc xá, mấy người bạn cùng phòng hay tụm lại, tránh sao khỏi sẽ xem vài thứ linh tinh, Thời Ôn cũng từng bị kéo xem. Nhưng có lẽ trời sinh là thế, đối diện màn hình cậu chỉ cảm thấy ngượng ngùng cực độ. Bạn bè xem đến hừng hực khí thế, chẳng ai dám đứng dậy, chỉ có Thời Ôn thì chẳng chút phản ứng nào.
Đến mức một thời gian dài, mọi người đều nghi ngờ cậu có phải gặp vấn đề sinh lý không. Mãi đến khi cậu đưa ra thiệp mời kết hôn, mọi người mới phát hiện hóa ra Thời Ôn thích đàn ông.
Cậu đã có chuẩn bị tâm lý về "quá trình", nhưng không ngờ lại đau đến vậy.
Khi những ngón tay được rút ra, cậu vừa thở phào, thì ngay sau đó một sức ép dữ dội hơn ập đến. Trong khoảnh khắc ấy, trước mắt Thời Ôn như có những tia lửa nổ tung, cậu gần như ngất lịm tại chỗ.
Phản ứng của cậu giống như một đứa trẻ không hề phòng bị mà bất chợt bị quất roi, cả người bật dậy, bật kêu một tiếng rồi liều mạng trốn tránh. Vạn Trọng Vi không ngờ cậu phản ứng mạnh đến thế, chưa kịp giữ lại đã nghe "cốp" một tiếng, đầu Thời Ôn đập vào thành giường. May mắn là chỗ dựa bằng da khá mềm, bằng không chắc chắn đã rách toác da đầu.
Nhưng làm sao Vạn Trọng Vi chịu dừng lại giữa chừng. Hai bàn tay mạnh mẽ giữ chặt, kéo Thời Ôn quay lại, vừa gằn giọng, vừa tiếp tục đè ép: "Lúc nhỏ trong nhà cậu không dạy rằng làm việc thì phải có đầu có cuối sao? Hửm?"
Thời Ôn nghẹn họng, muốn nói cũng không thành tiếng. Men say cũng tan đi hơn nửa, toàn thân run rẩy vì đau.
Có lẽ thấy cậu đã tỉnh táo hơn, Vạn Trọng Vi bỗng đổi giọng thấp xuống, mang theo vài phần dịu dàng: "Đau không?"
Thời Ôn miễn cưỡng bật ra một âm thanh run run: "... Ừm."
Ngay sau đó liền nghe thấy tiếng cười trầm thấp vang trên đỉnh đầu: "Đau cũng phải chịu."
Ý thức của Thời Ôn mơ hồ, giữa chừng còn bị bế vào phòng tắm. Nước trong bồn tắm ấm áp, thoang thoảng mùi tinh dầu hoa hồng. Cậu gục đầu lên thành bồn, tay chân rã rời như con rối bị vặn lò xo đến trượt ren, tứ chi mềm oặt chẳng còn chút sức lực.
Vạn Trọng Vi kiên nhẫn thay lau rửa cho cậu. Thời Ôn lúc này chỉ mong nhanh chóng được ngủ, chẳng còn hơi sức để thấy xấu hổ, đành nhắm mắt để mặc đối phương kỳ cọ tùy ý. Mãi đến khi nhận ra động tác kia mỗi lúc một khác thường, cậu mở mắt, liền bắt gặp một "cơn sóng dữ" vốn đã nên lặng yên.
Thời Ôn hoảng hốt, hít mạnh một hơi, cũng không biết lấy đâu ra sức, cố lồm cồm bò ra khỏi bồn.
Vạn Trọng Vi bị động tác ấy chọc tức đến bật cười, thẳng tay kéo cậu lại, còn vỗ mạnh một cái lên lưng: "Được rồi, không làm gì nữa. Mau tắm cho xong rồi đi ngủ."
Tim Thời Ôn đập thình thịch, run rẩy tắm nốt, rồi bị quấn trong khăn tắm đưa trở về giường. Đến lúc được đặt xuống nệm, trái tim như muốn bật ra ngoài mới dần dần trở lại vị trí. Vạn Trọng Vi không nói thêm gì, chỉ nghiêng người qua, khẽ hôn lên trán cậu, rồi tắt đèn.
Trong đêm tối, Thời Ôn mở mắt, men rượu đã tan sạch.
Một vài nghi hoặc chẳng đúng lúc lại ùa đến. Khi cậu còn mơ hồ, Vạn Trọng Vi dường như cực kỳ phóng túng, mang theo sự dữ dằn và lạnh lẽo. Nhưng khi tỉnh táo, người ấy lại quan tâm chu đáo, vẫn giống như thường ngày.
Không biết có phải tất cả đàn ông khi ở trên giường đều là dáng vẻ hai mặt như vậy hay không.
Nhưng Thời Ôn quá mệt rồi. Cả đêm bị lật qua lật lại, cậu chẳng còn sức để nghĩ nhiều nữa. Sự nghi hoặc kia chỉ như cơn gió thoảng lướt qua liền biến mất. Chẳng mấy chốc, cậu rơi vào giấc ngủ sâu.
Đến khi tỉnh lại đã là mười giờ sáng. Toàn thân ê ẩm là điều nằm trong dự liệu, may mà vẫn chịu đựng được. Vạn Trọng Vi như thường lệ không có ở nhà.
Thời Ôn bước vào phòng tắm rửa mặt, nhìn bản thân trong gương mà ngẩn ngơ.
Những dấu vết trên cổ, chăn gối lộn xộn, thùng rác còn lưu lại vỏ và bao cao su, và cả chiếc bồn tắm tròn ngay trước mắt, tất cả đều nhắc nhở một sự thật: Cuộc hôn nhân bằng thỏa thuận giữa cậu và Vạn Trọng Vi, đã thực sự biến thành hôn nhân đúng nghĩa chỉ sau một đêm.
Trong lòng Thời Ôn thoáng rối loạn, đột nhiên cậu thấy mơ hồ về phương hướng và mục đích của cuộc hôn nhân này.
Cậu vốn là người đơn giản, ngoài học tập thì đối với mọi việc đều rõ ràng, thẳng thắn. Về hôn nhân với Vạn Trọng Vi, cậu vẫn luôn xác định rõ ràng: Giúp hắn ứng phó với cha và bên ngoài, hai năm sau hết hạn hợp đồng thì rời đi. Cùng lắm... cùng lắm là trong quá trình giúp đỡ, lặng lẽ thỏa mãn một chút ước vọng thầm kín bao năm của bản thân, rồi thôi, chẳng còn gì khác.
Cậu chưa bao giờ nghĩ họ sẽ bước qua giới hạn ấy. Sau này làm sao còn có thể thoải mái mà ở chung một phòng nữa? Tương lai, họ sẽ tính là mối quan hệ gì đây?
Tiếng gõ cửa vang lên, kéo cậu ra khỏi những suy nghĩ hỗn loạn.
Chưa kịp đáp lại, Vạn Trọng Vi đã đẩy cửa bước vào.
Người đàn ông ăn mặc chỉnh tề, không thấy chút mệt mỏi hay khó xử nào, hắn vẫn như thường ngày, giục cậu nhanh rửa mặt chải đầu rồi dẫn cậu ra ngoài.
Thời Ôn vội vàng tăng tốc, thu xếp gọn gàng, chẳng kịp hỏi đi đâu đã mơ mơ hồ hồ bị đưa lên chiếc xe thương vụ, kèm theo đó còn có hai vali to.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!