Cửa phòng tắm đột nhiên bật mở. Người vừa còn ngủ yên trên giường, Vạn Trọng Vi lúc này đang đứng ở cửa, ánh mắt đen trầm thẳng tắp nhìn sang.
Thời Ôn vẫn còn ngồi xổm trên đất, tay cầm chiếc sơ
-mi dính máu, ngơ ngẩn ngẩng đầu, vừa khéo đón lấy ánh mắt kia.
Ngón tay đang chống vào khung cửa của Vạn Trọng Vi khẽ siết lại, hắn sải bước đi vào phòng tắm.
Tối qua hắn trở về quá vội, áo vest đã vứt cho Kỳ Vọng xử lý, nhưng sơ
-mi thì đâu thể ngay tại chỗ mà cởi bỏ nên mới đành mặc nguyên về. Vốn dự định sáng nay sẽ vứt đi, không ngờ lại bị Thời Ôn bắt gặp. Hắn thật không muốn ngay trước thềm hôn lễ lại xảy ra chuyện ngoài ý muốn, nếu vì vậy mà khiến kế hoạch rối loạn thì quả thực phiền toái.
Những lời ứng phó vốn đã nghĩ sẵn còn chưa kịp nói ra, thì Thời Ôn đã đột ngột hỏi: "Anh bị thương rồi à?"
Vạn Trọng Vi hơi nhíu mày, mắt sâu thẳm, nhìn người đối diện vẫn đang ngồi dưới đất.
Ngồi xổm lâu quá, Thời Ôn đứng dậy có chút loạng choạng, theo phản xạ nắm lấy cánh tay hắn, ánh mắt nóng nảy quét một vòng khắp người hắn, lại lặp lại câu hỏi: "Anh có bị thương không?"
Một thoáng im lặng. Cuối cùng, Vạn Trọng Vi mới nói: "Không bị thương."
Sau khi xác định hắn thực sự bình an vô sự, Thời Ôn mới dài hơi thở ra, cả người như buông được gánh nặng.
Lúc này mới kịp nhớ tới câu hỏi ban đầu: "Vậy còn chiếc sơ
-mi này là sao ạ?"
"Là máu người khác." Vạn Trọng Vi đưa ra lời giải thích mơ hồ, "Đêm qua có chút sự cố, nhưng đã xử lý xong rồi."
"Ồ... vậy bỏ đi nhé?" Thời Ôn lại hỏi, như thể chỉ cần không phải máu của Vạn Trọng Vi, thì nó thuộc về ai, đã xảy ra chuyện gì, đều chẳng còn quan trọng nữa.
Trong lòng Vạn Trọng Vi chợt dâng lên một loại cảm giác khó diễn tả. Hắn đáp: "Dùng túi bọc lại, ném vào thùng rác là được, không có gì đáng ngại đâu."
Được người khác quan tâm, được người khác lo lắng, thật là một loại cảm xúc kỳ lạ. Như có luồng khí ấm nóng từ lồng ngực lan tỏa ra tứ chi, khiến toàn thân thả lỏng.
Hắn không ngờ phản ứng đầu tiên của Thời Ôn lại là nghĩ tới việc hắn có bị thương hay không. Ngay cả Kỳ Vọng, việc đầu tiên cũng luôn là truy hỏi tiến triển của công việc, chứ chưa từng cân nhắc liệu Vạn Trọng Vi có thể bị thương.
Dù khả năng đó gần như bằng không.
Bởi với những gì người ta từng thấy hắn làm, chẳng ai cho rằng Vạn Trọng Vi sẽ là kẻ yếu đuối, dễ bị tổn hại.
Đêm qua, cuối cùng bọn họ cũng đã khống chế được nhân chứng trong vụ nhận hối lộ của Phương Liên Tố. Gã kia sống chết không chịu mở miệng. Không còn cách nào khác, Vạn Trọng Vi liền cầm lấy con dao găm từ tay Kỳ Vọng, đâm mạnh vào cổ tay đối phương, xoay lưỡi dao hai vòng, chặt đứt gân tay. Rồi lại dùng cùng thủ pháp, lần lượt c*m v** cổ tay còn lại và mắt cá chân
Máu bắn tung tóe khắp sàn tầng hầm, mùi tanh nồng nặc hòa cùng cảnh tượng tàn khốc khiến cả Kỳ Vọng cũng khó nhịn mà nôn khan. Vạn Trọng Vi lại mặt mày thản nhiên, vừa nghe đối phương gào thét thú nhận, vừa ung dung uống một ly latte nóng.
Hai người ra khỏi đó, quần áo đều nhuốm máu. Vạn Trọng Vi ngại bẩn, lập tức cởi áo vest ném cho Kỳ Vọng, sau đó rời đi không ngoảnh lại lấy một lần.
Ấy vậy mà hôm nay, trong lễ cưới, hắn lại hóa thành vị thiếu gia lớn nhà họ Vạn ổn trọng chín chắn, là "thiên chi kiêu tử" dưới ánh nhìn của bao người.
Kỳ Vọng đứng ở góc, cầm ly nước, ánh mắt rơi xuống người Thời Ôn, trong lòng cũng không khỏi cảm khái đôi câu, nhưng rồi cũng chỉ là thở dài. Bọn họ vốn đã chẳng có cái gọi là đồng cảm, ngay cả cho bản thân còn không đủ, lấy đâu ra dư thừa để ban cho người khác.
Thời Ôn mặc một bộ vest nhung đen, sơ
-mi trắng, thắt cùng loại cà
-vạt đen, tóc được chải gọn, để lộ vầng trán sáng sủa. Giữa đám đông, cậu giống như một viên pha lê đang phát sáng.
Vạn Trọng Vi cũng mặc y hệt đứng bên cạnh cậu, một lạnh một ấm, lại hòa hợp đến kỳ lạ.
Nghi thức hôn lễ đơn giản, dưới sự chứng kiến của người làm chứng, hai người trao nhẫn cho nhau. Tưởng vậy là xong, nào ngờ người chứng hôn đột nhiên nói: "Lúc này đôi tân lang có thể trao nhau một nụ hôn."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!