Chiều tháng Tư, gió ấm như rượu ngọt làm say lòng người. Trong sân vườn trước tòa nhà chính của Lạc Thủy Cư, cỏ cây um tùm xanh tốt, hương hoa cùng mùi cỏ non phả vào mũi khiến Thời Ôn đang ngồi giữa đám hoa vô thức chợp mắt một lát.
Nhưng cậu nhanh chóng bị tiếng cãi vã ồn áo ở xa đánh thức.
"Vấn đề này không cần phải bàn tiếp nữa!"
Đó là một giọng nói mang theo sự phẫn nộ ẩn nhẫn, trầm thấp, nặng nề, mang khí thế ra lệnh đặc trưng của một người trung niên có địa vị, xen lẫn sự bực bội khi bị phản bác, thái độ kiên quyết không cho bác bỏ.
"Như thế quá vội vàng." Một giọng khác vang lên, không mang theo tức giận hay cứng rắn như người trước, trái lại hơi hờ hững lạnh nhạt, nhưng cùng một dạng không cho chối cãi. "Chuyện của nhà họ Lật và nhà họ Trần mới vừa qua, tôi cần thời gian nghỉ ngơi một chút."
Dừng một lát, giọng kia lại nói tiếp: "Hơn nữa, gần đây dự án VE quá bận, tôi phải sang nước M trong một khoảng thời gian , hiện tại nhắc đến chuyện đính hôn thì không thích hợp."
"Có gì mà không thích hợp?" Giọng trước cao lên một chút, "Hoàng Trình mới điều về một tháng, có bao nhiêu người đang nhìn vào, cậu không biết sao? Con gái ông ta trong tiệc đã gặp cậu một lần, nói là ấn tượng rất tốt. Hai đứa gặp gỡ hẹn hò vài lần rồi nhanh chóng đính hôn, thế mới là thích hợp nhất."
Không khí thoáng chốc đông đặc lại, gió nhẹ lướt qua những tán lá xanh, phát ra tiếng xào xạc.
Thời Ôn vốn không định nghe lén chuyện của người khác, đột nhiên biết được bí mật khiến cậu luống cuống, vô thức dựa lưng sát hơn vào thân cây phía sau, thậm chí nín cả thở, cố gắng giảm bớt sự tồn tại của mình.
Cậu được đám cây cao đến nửa người che chắn, lại mặc chiếc áo phông xanh nhạt, chỉ cần không phát ra tiếng động thì hẳn sẽ không bị phát hiện. Vì thế, cậu đánh bạo ghé mắt qua kẽ lá hoa loang lổ, nhìn về phía hai người đang đối mặt trên con đường nhỏ trong vườn.
Đó là Vạn Trọng Vi và cha hắn, Vạn Hành Xuyên.
Ở Bình Châu, không ai không biết đến tập đoàn Vạn Nguyên.
Vạn Nguyên thuở ban đầu dựng nghiệp bằng bất động sản và vật liệu xây dựng, về sau tách một phần lực phát triển sang ngành năng lượng mới, chủ lực là pin và mô
-đun. Qua vài năm, tập đoàn này đã chiếm được vị trí trong nhiều lĩnh vực như tích trữ năng lượng, công nghiệp quân sự, máy móc công trình, tàu thuyền, nguồn điện đặc thù...
Chủ tịch Vạn Hành Xuyên đã hơn năm mươi tuổi, tung hoành cả chính giới lẫn thương trường, là nhân vật có thể "hô mưa gọi gió" tại địa phương. Vạn Trọng Vi là con trai cả, con của ông ta cùng người vợ đầu. Năm nay hắn ba mươi hai tuổi, hiện giữ chức Tổng giám đốc điều hành tập đoàn Vạn Nguyên. Sau khi người vợ cả qua đời, Vạn Hành Xuyên nhanh chóng tục kết hôn với đại tiểu thư nhà họ Phương là Phương Liên Vân, rồi liên tiếp sinh thêm hai con trai là Vạn Vân Sinh và Vạn Vân Tri.
Trong mắt người ngoài, Vạn Trọng Vi với thân phận là con cả, vừa thừa hưởng sự ổn trọng năng lực từ cha, lại nắm giữ 13% cổ phần trong tập đoàn, là nhân vật số hai chỉ dưới duy nhất một người.
Quan trọng hơn nữa, hắn còn nổi bật với dung mạo hiếm có, phong độ trầm tĩnh, xử sự chín chắn. Một viên kim cương hoàn hảo như vậy, thế nhưng lại liên tiếp bị từ chối hai mối hôn sự.
Hai nhà Lật và Trần cùng thành phố đều từng có ý định kết thân với nhà họ Vạn, nhưng chẳng hiểu sao sau đó lần lượt hủy bỏ hôn ước. Hai chuyện này xảy ra trong cùng một năm, cách nhau chưa đầy năm tháng, khiến tin đồn lan khắp, lời ra tiếng vào không ít. Người ngoài hỏi đến, lý do mà cả nhà họ Vạn lẫn hai nhà kia đưa ra đều giống nhau, chính là không hợp.
Đa số người xem đều ham bàn tán, nhưng vì cả đôi bên đều tỏ ra ôn hòa, tiến lui có chừng mực, nên sự ồn ào dần lắng lại.
Tất cả những điều ấy, Thời Ôn đều có thể tìm thấy trên mạng. Còn những bí mật rối rắm hơn của giới hào môn thì mạng chẳng bao giờ tiết lộ, nhưng cậu đôi khi vẫn nghe được lác đác từ miệng của đám người làm trong biệt thự này.
Song, Thời Ôn vốn không quan tâm đến những chuyện thị phi ấy. Ánh mắt cậu chỉ không kìm được mà dừng lại nơi gương mặt có góc nghiêng tuấn tú của Vạn Trọng Vi, cậu ngơ ngẩn mà nhìn, chăm chú nghe xem hắn sẽ đáp lời cha thế nào.
Có lẽ vì cậu nhìn quá chuyên chú, trong khoảng lặng khi Vạn Trọng Vi và cha hắn lặng lẽ đối chọi, hắn bất chợt nghiêng đầu, ánh mắt quét về hướng Thời Ôn đang nấp.
Ánh mắt không mang theo cảm xúc, chỉ chạm lướt trên mặt Thời Ôn rồi rời đi, chưa đến nửa giây.
Thời Ôn hoảng hốt hít ngược một hơi, mắt mở to, tim đập thình thịch.
Ý nghĩ đầu tiên hiện ra là: Hắn thấy mình rồi sao? Làm sao bây giờ?
Không... chắc không đâu. Khoảng cách xa như vậy, có lẽ chỉ vô tình liếc qua thôi. Thời Ôn lại tự nhủ.
Cậu hít sâu, tự an ủi mình đừng hoảng. Cho dù có bị bắt gặp cũng chẳng phải lỗi của cậu, bởi rõ ràng cậu chỉ đến chăm hoa, vô tình nghe được một chút lời đối thoại mà thôi. Cậu không hề cố ý.
Sau đó lại nghĩ, nếu thực sự bị phát hiện, cậu có thể giả vờ ngủ. Dù sao, trong căn biệt thự này cậu chỉ là một người làm vườn nhỏ bé chẳng đáng chú ý, thừa biết mình không có năng lực đối diện với nhân vật lớn như thế, huống hồ cùng lúc là hai người.
Vạn Trọng Vi dưới áp lực của cha thì trầm mặc một lát, rồi ngẩng đầu lên. Khí thế trên người hắn thoáng dịu đi, lời nói bật ra mang theo một cảm xúc khó phân, vừa giống như hạ mình, lại tựa như van cầu. Tóm lại, trong giọng nói vốn luôn bằng phẳng ấy hiếm hoi xuất hiện tình cảm.
"Ba," hắn nói, từng chữ rõ ràng, vô cùng nghiêm túc, "Lý do lớn nhất là bởi tôi đã có người mình thích, có người mà tôi muốn kết hôn rồi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!