Chương 10: Cô có phải đang thấy rất tủi thân không

Hôm sau cuộc họp kéo dài rất lâu. Có mấy nhà phân phối lén cạnh tranh đại lý sản phẩm, vì vi phạm hợp đồng mà bị tạm ngừng cung hàng, còn bị phạt tiền.

Đây thuộc dạng thất trách quá đáng. Văn Hòa nghe mấy đồng nghiệp bên cạnh bàn tán: "Lấy tài nguyên của bên mình đem thầu cho người ta, ghê thật, người Bộ phận Hai bị mù hết rồi à?"

Người khác đáp: "Sao cô biết họ mù, nói không chừng nhắm một mắt mở một mắt, tiền hoa hồng cũng có phần họ."

Thương nghiệp lớn chèn ép nhà máy, đáng lẽ phải kéo ra chỉnh trị từ lâu rồi, làm bọn họ làm bên nhà máy mà tức đến chết.

Quả nhiên tới chiều là có kết quả xử lý nội bộ. Vì bao che và thất trách, Bộ phận Hai bị đuổi một người, còn một người bị thông báo phê bình, đều là thành viên nòng cốt bên đó.

Tinh Tinh là người đầu tiên biết tin, len lén chúc mừng Văn Hòa: "Được được được, lần này an toàn rồi."

Cô ấy túm nhẹ tay áo Văn Hòa, vui vẻ lắc lắc. Văn Hòa cũng bật cười theo, biết mình quả thật đã an toàn.

Hai người từ nhà vệ sinh đi ra, thấy quản lý bước qua với dáng vẻ hớn hở, trông cứ như sắp huýt sáo trong văn phòng.

Tinh Tinh chọt vào tay cô: "Nhìn kìa, quản lý sắp bay lên rồi."

Quản lý quay đầu phát hiện hai cô, búng tay cái "tách" với Văn Hòa: "Lại đây một chút."

"Vâng ạ." Văn Hòa theo sau bước vào phòng tiếp khách. Dáng vẻ đường hoàng của cô khiến quản lý rất hài lòng, liền hỏi: "Liên hệ với khách hàng rồi chứ?"

Văn Hòa khẽ đáp: "Liên hệ rồi ạ, không có vấn đề gì."

Quản lý gật đầu: "Đã lấy lại được đơn hàng thì sau này chú ý theo sát, có gì không hiểu thì hỏi thêm đồng nghiệp."

Văn Hòa cũng gật nhẹ: "Vâng, cảm ơn quản lý."

Cô luôn giữ lễ độ rất tốt, không như vài người hễ có chút thành tích là tỏ thái độ. Vì vậy dù trước đây quản lý không mấy xem trọng cô, cũng chẳng để tâm nhiều đến đơn hàng trong tay cô, lúc này vẫn không ngại giả vờ khuyến khích đôi câu. Khích lệ xong lại nhắc nhở: "Sau này phải cố gắng hơn nữa, lần này coi như gặp may, đơn hàng cầm trong tay rồi thì tự mình trân trọng cho tốt."

Văn Hòa cũng biết mình gặp may. Lần này đúng là tối tăm rồi lại thấy ánh sáng. Áp lực đè trên người cuối cùng cũng xong, cô có thể thở phào một hơi, không cần căng thẳng mãi, không cần lo bị đuổi việc.

Cô lại nghĩ, thì ra mình vẫn còn chút vận khí.

Nói chuyện xong ra khỏi phòng tiếp khách, quản lý nhận một cuộc gọi, rồi từ văn phòng của Chu Minh Sơ lấy hai chai rượu. Anh lười xuống lầu, nên tiện tay sai Văn Hòa: "Đem hai chai rượu này xuống bãi đỗ xe."

Văn Hòa xách lên hỏi: "Là đưa cho ai ạ?"

"Cô tìm xe của Tổng giám đốc Chu."

"Vâng…" Nghe thấy cách xưng hô này, trong đầu Văn Hòa chợt hiện lên gương mặt nghiêm nghị của Chu Minh Sơ.

Xuống đến tầng trệt, trên đường Văn Hòa luôn cố gắng điều chỉnh lại trạng thái của mình, nhưng khi tìm được xe của Chu Minh Sơ thì người xuống lấy rượu lại là một người bạn của anh.

Văn Hòa cảm thấy mình giống như kẻ có tật giật mình, đã chuẩn bị tinh thần như sắp gặp quỷ, nhưng quỷ lại không ở đó.

Cô mơ mơ màng màng quay về công ty, trên đường gặp Vương Đông Ni, người bình thường chẳng có chuyện gì cũng phải lại gần nói vài câu, vậy mà lúc này bước chân vội vã, không nói một lời.

Hai ngày sau, truyền ra tin Chu Minh Sơ ký được hợp đồng, loại đại lý thuộc nhóm tài nguyên, doanh số lớn.

Vài chuyện dồn lại cùng lúc, mấy hôm ấy sắc mặt Vương Đông Ni xám ngoét, khiến Bộ phận Hai nhìn nhau trừng mắt. Trong khi đó, Bộ phận Một đang hả hê, đồng loạt kéo nhau lên Vân Phù tắm suối nước nóng.

Còn mấy ngày nữa mới đến kỳ nghỉ, nhưng đám người này ngày nào cũng ăn uống linh đình, ngâm suối nóng, đánh bài, hát hò, không khí đã chẳng khác gì nghỉ Tết.

Chu Minh Sơ tuy mạnh mẽ, nhưng không phải kiểu mạnh mẽ thích chỉ tay năm ngón, cũng chẳng có kiên nhẫn nghe người ta nịnh hót. Anh không cần ai xoay quanh mình, có lẽ cũng biết lãnh đạo tham gia quá mức mấy hoạt động tập thể là điều không được hoan nghênh, nên gần như chẳng lộ mặt.

Anh không có ở đó, cấp dưới nói chuyện cũng chẳng còn kiêng dè, thoải mái bàn luận cuộc đấu giữa anh và Vương Đông Ni. Họ nói Tổng giám đốc Chu xuống tay đủ tàn nhẫn, vào đúng thời điểm then chốt đè Bộ phận Hai xuống, ngay dịp họp hội đồng thường niên, khiến Vương Đông Ni đụng ngay họa.

"Nghe nói Tổng giám đốc Vương bị khiển trách, hội đồng cho rằng đại lý bên Bộ phận Hai quá rối, không đặt lợi ích công ty lên hàng đầu, quản lý kênh thì quá yếu."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!