Thông tin truyện

Hoa Đô Không Nóng Rực – Thụy Khúc Hữu Ngân Phiếu


Thể loại: Ngôn tình, hiện đại, tình yêu công sở, sếp – nhân viên, hơi ngược, nhẹ nhàng, HE

Giới thiệu:

“Giả vờ cái gì hả Chu Minh Sơ? Anh coi thường tôi nhưng lại muốn ngủ với tôi, có phải rất khó chịu, thấy mình rất ngu không?”

Chu Minh Sơ nhìn cô, chậm rãi nheo lại đôi mắt.

“Nghe khó chịu lắm đúng không?” Văn Hòa hỏi, “Vậy tôi đổi cách nói khác nhé, thích một người mà anh coi thường, có phải rất khó chịu, thấy mình rất ngu không?”

Cô dựng lên toàn bộ trạng thái đối kháng, nói những lời này không phải để chờ một câu trả lời, câu trả lời không quan trọng, quan trọng là có đâm trúng được Chu Minh Sơ hay không.

Ngay khoảnh khắc này, cô đặc biệt ghét sự sắc bén của anh.

Chu Minh Sơ nhìn cô một lúc, nhấc chân định bước vào trong, Văn Hòa lại chặn anh lại: “Chu Minh Sơ, anh thật ghê tởm.”

Lần này, cô cũng học được ánh nhìn lạnh lẽo và soi xét như anh từng có.

Tag: Đô thị, Tinh anh nghề nghiệp

Nhân vật chính: Văn Hòa, Chu Minh Sơ

Tóm tắt trong một câu: Chàng cao lớn và nàng cao ngạo.

Ý nghĩa: Luôn yêu chính mình.

Giải thưởng tác phẩm:

Huy chương đề cử VIP đặc biệt.

Giới thiệu chi tiết:

Văn Hòa – cô gái từng là lễ tân nhỏ ở công ty cũ, muốn thử thách bản thân nên chuyển sang bộ phận kinh doanh, được điều đến phòng do Chu Minh Sơ phụ trách. Hai người vì công việc mà có thêm những tiếp xúc ngoài công việc, từ đó khởi duyên nảy tình.

Trên con đường sự nghiệp đầy thử thách, nữ chính vừa ngây ngô vừa cứng cỏi, vấp ngã rồi lại đứng lên; trong tình cảm với nam chính, cô cũng liên tục tiến, lùi, thử thăm dò, rồi dần dần hòa hợp.

Bức tranh nhân sinh chốn công sở, chuyện tình giữa người đàn ông và người phụ nữ giữa chốn bụi trần, cùng nhìn xem một tờ giấy trắng bị vạch xé làm sao tự gột rửa chính mình, mặt hồ từng bị dao kiếm chém qua làm sao trong sóng gió mà tự hồi sinh. Cũng là hành trình nhìn con người ta từ chống cự thân mật đến tự nhiên dựa gần, từ soi xét đến thấu hiểu.