Cơ hội đi xa hiếm có khiến Hồ Điệp háo hức cả đêm, ngày hôm sau chưa đến bảy giờ, cô đã thu dọn đồ đạc xong, ngồi trước cửa sổ chờ tin nhắn của Kinh Du.
"Buổi tối có thể về nhỉ?" Tưởng Mạn bỏ thuốc và áo khoác mỏng vào túi nhỏ cho cô, thêm một chai nước tinh khiết nhỏ, cầm trên tay ước lượng độ nặng.
"Chắc vậy, không chừng đến chiều là về rồi ạ." Hồ Điệp muốn gửi tin nhắn cho Kinh Du, nhưng lại không muốn tỏ ra gấp gáp như thể đang thúc giục anh, thế là liên tục cập nhật Wechat xem có tin nhắn mới nào không.
"Thuốc đã chia sẵn cho con rồi, đến giờ thì nhớ uống, đừng có mải chơi mà quên mất." Tưởng Mạn đặt túi nhỏ lên bàn trước mặt cô: "Biết chưa?"
"Biết rồi ạ, mẹ đừng lo, con sẽ đặt báo thức để nhắc mình uống thuốc." Hồ Điệp đứng dậy kéo cánh tay bà: "Con chỉ ra ngoài chơi một ngày thôi, sẽ không chạy loạn, cái gì nên ăn cái gì không nên ăn, cái gì nên làm cái gì không nên, con đều hiểu cả."
Tưởng Mạn thở dài không nói gì, thật ra lại rất lo lắng, dù sao từ lúc nhập viện đến giờ, cô nhiều nhất cũng chỉ quanh quẩn trong bệnh viện, chưa từng đi xa thế này.
Nhưng Tưởng Mạn cứ nghĩ tới dáng vẻ cao hứng của cô tối qua, lại không thể nói lời từ chối.
Bà nói: "Lại đây ăn sáng trước đi, sáng sớm thế này chắc người ta còn chưa dậy, chỉ có con ngốc mới dậy sớm thôi."
Hồ Điệp lập tức đứng thẳng người hành lễ với Tưởng Mạn: "Tuân lệnh!"
Ăn sáng được một nửa, Hồ Điệp nhận được tin nhắn của Kinh Du, quả nhiên bọn họ vừa mới dậy, hỏi cô có muốn đến ăn cháo không.
Hồ Điệp đặt bánh bao trên tay xuống, chụp đồ ăn thừa trên bàn gửi qua.
Hồ Điệp: Tôi ăn rồi, các anh ăn xong thì bảo tôi, tôi đến tìm anh.
Kinh Du: Được.
Sợ trễ chuyến đi, Hồ Điệp tăng nhanh tốc độ ăn, ăn xong lại ngồi chờ ở phòng bệnh hơn nửa giờ, mới nhận được tin nhắn thứ hai từ Kinh Du.
Kinh Du: Đến đây đi.
Hồ Điệp: Đến liền!.
Bạn đang đọc truyện tại # ТRU МTRUYEЛ.
V n #
Cô cầm túi nhỏ lên, chào Tưởng Mạn rồi cao hứng chạy xuống lầu, lúc gần đến cổng bệnh viện thì thấy Kinh Du đang đứng ở đó.
Anh mặc bộ quần áo giống ngày tặng dừa cho cô, chỉ khác là chân đi một đôi giày vải màu đen trắng, đội mũ lưỡi trai trắng che nửa khuôn mặt.
Nắng ban mai dịu nhẹ, xuyên qua nhánh cây đa tạo thành những vệt sáng thưa thớt, anh đứng giữa những tia sáng ấy, thân dài như ngọc, dường như còn rắn rỏi hơn cả cành khô.
Hồ Điệp dừng bước, hít thở chầm chậm, lúc cách anh còn hai ba mét, đột nhiên anh giương mắt nhìn sang: "Chào."
"Chào." Hồ Điệp mỉm cười đến gần: "Sao anh lại tới đây?"
"Sợ em không tìm được đường."
Cô nhắc lại lần nữa: "Tôi cũng không phải là trẻ con."
Kinh Du không quan tâm đến lời phản bác của cô, tự nhiên nói: "Đi thôi, họ đang chờ chúng ta."
Hồ Điệp đành phải đuổi theo: "Anh có nói với bạn của mình là mang theo một," Nhất thời Hồ Điệp cũng không biết phải hình dung quan hệ giữa mình và Kinh Du như thế nào.
Bạn? Cũng không tính đi ……
Có lẽ Kinh Du nhìn ra được sự lo lắng của cô, ừ một tiếng: "Nói rồi."
"Anh nói cái gì?" Hồ Điệp muốn nghe anh giới thiệu quan hệ của hai người như thế nào.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!