Vừa về tới bệnh viện Hồ Điệp đã bị Tưởng Mạn vội kéo đi chụp X
-quang, không tổn thương đến xương, chỉ là bị bầm một chút, bác sĩ kê cho ít thuốc lưu thông máu làm tan máu tụ.
"Con xem con đi, lớn như vậy rồi, còn có thể vừa đi vừa nghịch điện thoại để thành ra thế này đây." Tưởng Mạn bóp thuốc ra lòng bàn tay, xoa vào vết bầm trên vai Hồ Điệp.
Cô bị đau co rúm người lại, cả khuôn mặt nhăn lại: "Không phải con … shhh, mẹ mẹ mẹ nhẹ thôi nhẹ thôi, con đi không chú ý thôi mà …."
"Hai ngày nữa bớt ra ngoài cho mẹ, ở bệnh viện nghỉ ngơi cho tốt đi." Tưởng Mạn nói xong không thấy cô đáp, hỏi: "Nghe rõ chưa?"
Hồ Điệp nhe răng, "vâng" một tiếng thật dài.
Bôi thuốc xong, Tưởng Mạn vào phòng vệ sinh rửa tay.
Hồ Điệp kéo cổ áo xuống nhìn vết bầm trên vai, mùi thuốc phả vào mặt làm đau cả đầu.
Cô ghét bỏ chậc một tiếng, xuống giường mở cửa sổ phòng bệnh ra, nhiệt độ điều hòa trong phòng vốn đã cao, gió biển mang theo khi nóng thổi vào, không khí mát mẻ trong phòng biến mất hoàn toàn."
Tưởng Mạn rửa tay xong đi ra thấy cô mở cửa sổ mà không đóng rèm, vừa lẩm bẩm vừa đi qua đóng rèm lại, xong xuôi lại thuận tay mở tivi lên.
Trên tivi đang chiếu dự báo thời tiết tuần tới ở Dung Thành, đều là trời nắng đẹp.
Tưởng Mạn đeo mắt kính lên, ngồi dưới bệ cửa sổ may nốt cái lần trước chưa làm xong.
Tình cờ Hồ Điệp ngẩng đầu lên, thấy bóng dáng của mẹ dưới ngọn đèn, đột nhiên có cảm giác cô không phải đang ở bệnh viện mà là ở nhà.
Cô đột nhiên gọi: "Mẹ ơi."
"Hửm?" Tưởng Mạn không ngẩng đầu lên đáp lại một tiếng.
"Con…" Hồ Điệp muốn hỏi có phải bà chăm sóc cô rất mệt hay không, nhưng thế nào cũng không hỏi ra miệng được.
"Làm sao vậy?"
Hồ Điệp cười bảo: "Ngày mai con muốn ăn cháo sò biển với nấm."
"Hôm nay ở nhà Kinh Du không phải con đã ăn rồi à? Ăn không sợ ngán à." Nhắc đến Kinh Du, Tưởng Mạn lại hỏi: "Hôm nay con đến nhà người ta, bố mẹ cậu ấy có ở nhà không?"
"Không có, nhà anh ấy ở thành phố B, chắc là bố mẹ đều sống bên kia." Hồ Điệp nói: "Nghỉ hè anh ấy đến đây chơi thôi."
"Vậy à."
Tưởng Mạn lại hỏi mấy câu nữa, Hồ Điệp không trả lời được, chỉ là đột nhiên nghĩa ra gì đó: "Hình như anh ấy là vận động viên bơi lội."
"Ai cơ, Kinh Du á?"
"Vâng, nghe bạn học của anh ấy nói thế." Hồ Điệp cầm iPad ở bên cạnh lên, ấn mở trình duyệt gõ hai chữ Thiệu Quân vào thanh tìm kiếm.
Trên Baidu có thông tin của Thiệu Quân, sinh ngày 6/1/1998, hiện đang theo học chuyên ngành Huấn luyện thể thao của trường đại học thể thao thành phố B, là thành viên của đội tuyển bơi lội Trung Quốc.
Hồ Điệp lướt xuống dưới, thấy một tấm ảnh của Kinh Du trong cột đề xuất vận động viên bơi lội của "Thiệu Quân bơi lội".
Là một tấm ảnh anh mặc đồng phục đội tuyển quốc gia, khoác lá cờ đỏ năm sao, nhìn về phía ống kính cười rộ lên.
Hình ảnh có hơi mờ, nhưng cũng không thể che giấu được tinh thần phấn chấn và sự sôi nổi của chàng trai, so với Kinh Du mà Hồ Điệp gặp được như hai người khác nhau vậy.
Hồ Điệp bấm vào bức ảnh, ngay trang đầu Baidu đã có thông tin của Kinh Du.
Kinh Du, sinh ngày 7/11/1997 ở thành phố B, hiện đang theo học chuyên ngành Huấn luyện thể thao của trường đại học học thể thao thành phố B, cựu thành viên của đội tuyển bơi lội Trung Quốc.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!