Sẩm tối lúc xuống núi, Hồ Điệp không kiên trì nổi nữa.
Cô nằm trên lưng Kinh Du, đôi chân dài đung đưa trong không khí, mơ màng buồn ngủ.
Tưởng Mạn đi đến bên cạnh, thấy hai mắt cô sắp nhắm lại bèn hỏi: "Mệt à?"
Cô mê man đáp lại, dáng vẻ chẳng còn chút sức lực.
"Vậy ngủ một lúc đi." Tưởng Mạn nhìn Kinh Du bảo: "Đổi qua để chú cõng con bé lát đi, con cõng cả quãng đường như vậy cũng mệt rồi."
"Không sao ạ." Giọng điệu Kinh Du rất nhẹ nhõm: "Lúc trước con huấn luyện phải mang vác nặng hơn thế này nhiều."
"Nhưng cũng không thể…"
Tưởng Mạn định tiếp tục khuyên nhủ, Hồ Điệp đang nhắm mắt lên tiếng đùa: "Mẹ ơi, mẹ đừng làm khó dễ ba nữa."
"Con đó, phải đứng ở vị trí của người khác đã rồi nói."
Hồ Điệp cười khẽ: "Con đang nằm mà."
Tưởng Mạn cười, thở dài, sau đó nói với Kinh Du: "Nếu mệt thì chúng ta nghỉ ngơi, đừng cậy mạnh đấy."
Kinh Du gật đầu: "Vâng, con biết rồi."
Hơn chín ngàn bậc thang nói đơn giản cũng chẳng đơn giản chút nào.
Khi xuống dưới núi, Kinh Du mệt lả ngồi trên ghế dài nghỉ ngơi lấy sức.
Hồ Điệp ở bên cạnh vừa đưa nước vừa lau mồ hôi cho anh, xong xuôi còn cầm cây quạt nhỏ quạt cho anh mát, quan tâm hỏi han: "Có muốn uống nước nữa không anh?"
Kinh Du lắc chai nước suối còn dư trong tay: "Đủ rồi."
"Vất vả cho anh rồi anh Kinh Du."
Anh nhắm mắt, dựa ra lưng ghế, ngửa đầu ra sau để lộ ra một đoạn cổ thon dài, yết hầu gồ lên nơi cổ chuyển động lên xuống: "Cõng em không vất vả."
"Thế cõng cái gì mới vất vả?"
"Bao cát."
"…"
Anh cười một tiếng, sau đó ngồi thẳng người lại nhìn cô gái ngồi xổm bên chân mình.
Anh dùng đầu gối đụng đầu gối cô một cái: "Ngồi xổm không mệt à?"
"Ngồi xổm thoải mái." Nói đoạn, Hồ Điệp quay đầu nhìn qua khu chợ náo nhiệt, lẩm bẩm: "Không biết ba mẹ em đi dạo đâu rồi nữa."
Kinh Du nhìn sang theo tầm mắt cô.
Đường phố trống trải ban đầu giờ đây đã bày đầy những gian hàng, chính giữa quảng trường có một cây đa trăm tuổi, bên trên là những dải băng lụa đỏ để cầu phúc.
Gió man mát thổi qua lay động những dải lụa, đưa vô số những tâm nguyện bay đến nơi chân trời xa xăm, chỉ mong thần có thể nhìn thấy dù chỉ một chút thôi.
"Đi nào." Kinh Du uống nốt phần nước rồi vứt chai rỗng vào thùng rác, sau đó kéo Hồ Điệp đứng dậy: "Chúng ta cũng đi dạo chốc lát đi."
"Có thể ăn gì trước đã được không anh?" Hồ Điệp nói: "Em thấy đói quá."
"Không phải mới ăn cơm chay rồi à?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!