Buổi tối có rất nhiều người đến cắm trại, Kinh Du đã gọi điện trước cho quản lý của khu cắm trại này để đặt trước hai gian lều, cách khá xa đám đông nên yên tĩnh hơn nhiều.
Mạc Hải uống quá nhiều rượu thanh mai trong tối nay nên sau khi ăn xong, cậu bé bị Kinh Du cõng vào lều, thành thử không được ngắm pháo bông luôn tâm niệm.
Ban đêm, tiếng sóng biển vỗ rì rào, một vầng trăng tròn vành vanh lửng lơ tại bờ bến xa xăm của vùng biển, sáng chói lọi mà tịch mịch biết bao.
Hồ Điệp và Kinh Du ngồi phía trước lều vải đóng trên bờ cát, lắng nghe tiếng sóng ngắm nhìn ánh trăng, khoảnh khắc tĩnh lặng hiếm hoi.
Hồi lâu sau, cô bỗng cất tiếng nhưng toan nói lại thôi: "Ngày đó…"
"Cái gì?" Kinh Du quay đầu nhìn sang.
"Ngày đó… Em cũng không nên nói vậy với anh." Hồ Điệp gối đầu lên đầu gối, vùi mặt vào giữa hai chân mình: "Em xin lỗi anh Kinh Du."
Anh hèn yếu, nhát gan, không dám đối mặt với thất bại mà chỉ biết trốn tránh.
Cô đã từng trải qua cảm giác như vậy.
"Không sao." Kinh Du rời mắt đi, cánh tay đặt trên đầu gối, trên tay cầm nhành cỏ khô chẳng biết lượm từ đâu: "Không phải đã qua hết rồi sao? Hơn nữa anh cũng nói khó nghe với em, chúng ta… Xem như hòa nhau."
Hồ Điệp vẫn giữ tư thế cũ, cúi đầu buồn bã đáp tiếng "vâng".
Kinh Du không muốn cô tự trách hay suy nghĩ quá nhiều, bèn nói sang chuyện khác: "Đúng rồi, cho em xem món đồ này."
Quả nhiên lòng hiếu kỳ của Hồ Điệp được khơi dậy, cô ngẩng đầu hỏi: "Gì ạ?"
"Quà." Kinh Du nghiêng người lấy balo để bên cạnh rồi lấy một hộp quà hình vuông ra đưa cho cô: "Mở ra xem thử đi."
Hồ Điệp nhớ trước lúc xảy ra cãi vả, đúng là anh có chuẩn bị quà sinh nhật cho mình, những tưởng sau trận cãi vả ấy anh bỏ không làm nữa nên mới cho cô ba điều ước.
Cô cầm hộp quà trong tay, cụp mắt nói: "Em tưởng anh sẽ không làm nữa…"
Kinh Du nhìn cô, nhướn nhẹ mày: "Trong lòng em anh là người nhỏ nhen vậy à?"
"Nhỏ nhen thì không có, mà là người dữ dằn." Hồ Điệp nhỏ giọng thốt ra câu này, thấy anh nâng tay muốn đánh mình thì vội vàng rụt cổ ra sau: "Quân tử động miệng không động thủ, anh mà ra tay anh là vương bát chó."
"…" Kinh Du cười cười, lười biếng thả tay xuống: "Được rồi, không đánh em."
Lúc này Hồ Điệp mới nhích về chỗ cũ, đưa tay mở giấy gói màu xanh da trời bên ngoài, trước khi mở nắp còn hỏi: "Em mở nhé?"
"Mở đi, không nổ đâu."
"…" Hồ Điệp vừa mở quà vừa lải nhải: "Đúng là anh chỉ vừa mắt mỗi khi không nói gì thôi."
Kinh Du không phản bác lại, chống cùi chỏ đỡ đầu trên đầu gối, nghiêng sang nhìn cô mở quà.
Hồ Điệp mở nắp ra, bên trong hộp đầy hạt xốp, ở giữa là một quả cầu thủy tinh.
Qua lớp thủy tinh có thể thấy rõ tại phần đế của quả đầu có một chú cá voi đang dừng lại dưới đáy biển, xung quanh chú ta có rất nhiều những mảnh vụn be bé, lấp lánh rực rỡ trong nước.
"Đẹp quá." Hồ Điệp lấy quả cầu ra, tất cả những mảnh vụn nhỏ bên trong nổi lên theo sự đung đưa.
Khi chúng chuyển động, cô mới thấy những mảnh vụn kia đều là những chú bướm.
Quả cầu thủy tinh hệt như thế giới đại dương mà chỉ trong truyện cổ tích mới có.
Chú cá voi cô đơn dừng chân dưới đáy biển, đàn bướm vây quanh nhảy múa là người bạn duy nhất bên cạnh chú ta trong những năm tháng dài rộng.
Hồ Điệp cầm món quà yêu thích không rời tay: "Đẹp quá đi, cảm ơn anh Kinh Du."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!