Chương 14: (Vô Đề)

"Tối nay chúng ta sẽ cắm trại ở bãi biển thật sao?" Hồ Điệp đi theo Kinh Du về nhà anh, sau khi nghe về kế hoạch buổi tối nay, trong nửa tiếng cô đã hỏi vấn đề này tận ba lần.

Kinh Du cầm quần áo mới tắm xong thay ra, đưa tay còn lại chọc vào trán cô đẩy cô ra khỏi tầm mắt mình: "Ừ ừ ừ, em còn hỏi nữa là dẹp nhé."

"Nhưng đó giờ em chưa từng đi cắm trại, em có cần mang theo gì không? Quần áo? Đồ ăn? Hay là cái gì?"

"Em không cần mang gì hết." Kinh Du ném quần áo vào trong máy giặt, khom người lấy hộp bột giặt để dưới sàn lên đổ vào bên trong rồi quay đầu nhìn Hồ Điệp, sau đó anh đưa tay chỉ thái dương mình: "Mang theo cái này là được."

Hồ Điệp nghiến răng, rít ra một tiếng: "Được thôi."

Kinh Du nhìn bóng lưng tức giận dần đi xa của cô, khi rời mắt đi kìm lòng chẳng đặng cười khẽ.

Anh đóng nắp máy giặt lại, bấm nút bắt đầu, chiếc máy giặt cũ kỹ chậm rãi phát ra những tiếng "lạch cạch lạch cạch".

Đi đôi với âm thanh này là tiếng Mạc Hải vào nhà nhưng Kinh Du không nghe thấy, vừa ra cửa đã va vào cậu.

Kinh Du không kịp phòng bị, lưng đập thẳng vào tường, anh vươn tay tìm kiếm nơi chống đỡ theo bản năng nhưng bất cẩn làm một ly thủy tinh để trên tủ rơi xuống sàn, tiếng vỡ nát lanh lảnh vang lên.

Hồ Điệp vốn đang ngồi trên thảm mút xốp ở phòng khách, nghe thấy tiếng thì gấp gáp không kịp mang dép, chạy chân trần đến hỏi: "Sao vậy ạ?"

Kinh Du xoa xoa vai đứng dậy: "Không sao, mang dép vào, dưới sàn có miểng thủy tinh."

"Ồ." Hồ Điệp quay về mang dép vào, nghe Kinh Du trấn an Mạc Hải không sao cả và hỏi cậu bé đã mang đủ đồ chưa.

Chắc hẳn Mạc Hải đã bị dọa sợ, giọng điệu không còn sức sống như trước: "Mang đủ rồi ạ…"

Kinh Du xoa xoa đầu cậu: "Được rồi, anh không sao, ngồi chơi đi, lát nữa sẽ đi."

Hồ Điệp mang dép xong, thấy Mạc Hải đến ghế sofa ngồi, cô bèn nhanh chóng đi đến cạnh Kinh Du hỏi nhỏ: "Mạc Hải cũng đến buổi cắm trại tối nay hả?"

"Ừ." Kinh Du ngẩng đầu nhìn cô: "Sao vậy, em không muốn đưa thằng bé đi cùng à."

"Sao có thể chứ?" Hồ Điệp phủ nhận liên tục: "Em đâu có nghĩ như vậy."

Kinh Du thở ra một hơi như đang cười: "Thế à, anh còn tưởng em muốn…"

"Muốn cái gì?" Hồ Điệp nhìn vẻ mặt ranh mãnh của anh, không kìm được "hừ" một tiếng: "Anh Kinh Du, anh trở nên xấu xa rồi."

"Sao lại trở nên xấu xa? Anh chỉ muốn hỏi có phải em không muốn đón sinh nhật ở nhà không thôi." Kinh Du cầm miểng thủy tinh đứng dậy: "Em nghĩ anh định nói gì?"

"Em —-" Hồ Điệp tức giận, mắng anh: "Đồ lừa đảo."

Lần này Kinh Du bật cười thành tiếng: "Không phải chứ, sao bây giờ anh lại là đồ lừa đảo rồi?"

"Chiều hôm nay ai vừa mới nói…" Hồ Điệp tằng hắng, cố gắng trầm giọng xuống: "Sau này anh sẽ không vậy nữa."

Dứt lời, cô lại nói bằng giọng thật của mình: "Sẽ không cái gì?"

Lại tiếp tục trầm giọng: "Sẽ không làm em tức giận nữa."

Kinh Du: "…"

Vác đá tự đập chân mình, đúng là đau kinh thật.

Hồ Điệp vất vả lắm mới thắng được anh phần nào, sau đó chạy về phòng khách.

Kinh Du không biết cô đã nói gì với Mạc Hải mà đến khi anh dọn dẹp xong đi ra thì hai người họ đã ngồi dưới sàn chơi cờ quân sự.

Anh nhìn ra bên ngoài, đang độ chiều tối nên trời vẫn còn sáng, họ cũng không cần đi vội.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!