Chương 13: (Vô Đề)

"Theo bản tin dự báo thời tiết từ đài khí tượng, thời tiết nắng nóng những ngày gần đây sắp đạt đến một đỉnh điểm mới.

Các công dân thành phố hãy thực hiện công tác tránh nắng lúc ra ngoài đề phòng việc bị cảm nắng…"

"Nguyệt Nguyệt —" Lúc Tưởng Mạn và Hồ Viễn Hành đẩy cửa tiến vào, Hồ Điệp đang ngồi trên ghế sofa trùm chăn xem bản tin buổi chiều.

"Con dậy làm gì đó?" Tưởng Mạn xách bánh ngọt đi đến cạnh cô: "Hôm nay không còn khó chịu nữa sao?"

"Vâng… Ổn hơn nhiều rồi ạ."

Tuần trước, Hồ Điệp vừa tắm xong, không biết là do ở trong không gian kín quá lâu hay vì lí do nào khác mà tự dưng cô có triệu chứng khó thở, vừa kịp gọi mẹ một tiếng đã ngất xỉu khiến Tưởng Mạn nghe tiếng chạy đến sợ hãi vô cùng.

Những ngày qua, bà không dám cho cô lộn xộn nữa.

Cả ngày cô cứ mơ mơ màng màng, thậm chí cũng không xuống được giường bệnh.

Nếu còn không đứng dậy hoạt động một tí thì xương cốt rã rời ra mất.

Hồ Điệp vén chăn, mang giày đi đến bàn ăn hỏi: "Hôm nay ba nấu món ngon gì thế ạ?"

"Hôm nay mẹ xuống bếp, làm món sườn non kho con thích ăn nhất, tôm hấp, và cả rau muống xào tỏi nữa." Hồ Viễn Hành giơ tay nhéo nhẹ mũi cô: "Qua hôm nay là Nguyệt Nguyệt nhà ta tròn mười tám tuổi, là một cô gái trưởng thành rồi."

Hồ Điệp ôm cánh tay Hồ Viễn Hành làm nũng: "Nhưng con vẫn mãi là con gái của ba mẹ."

"Con sẽ mãi là công chúa nhỏ của ba mẹ." Tưởng Mạn đặt bánh kem lên bàn ăn, sau đó lấy một cái phong thư cỡ lớn trong túi xách ra đưa cho Hồ Điệp: "Đây là quà sinh nhật mẹ với ba chuẩn bị cho con."

Nom độ dày của phong thư, Hồ Điệp còn tưởng đây là chi phiếu gì đó các kiểu, nhưng cầm vào tay thì phát hiện không phải.

Cô quơ quơ hỏi: "Cái gì vậy ạ? Sao lại thần bí thế này."

"Mở ra xem thử là biết ngay thôi." Tưởng Mạn đi qua một bên rửa tay rồi cầm chén đũa quay lại.

Hồ Điệp xé giấy niêm phong phong thư ra, đến khi thấy rõ đồ bên trong thì kìm lòng chẳng đặng hét "A a a" lên.

Bên trong là mười hai tấm ảnh có chữ ký tay của một vận động viên trượt băng nghệ thuật Hồ Điệp thích nhất.

Đây không phải là thứ gì quá đáng tiền nhưng nếu bàn về giá trị đối với một fan hâm mộ thì nó chính là báu vật vô giá.

Hồ Viễn Hành cười nói: "Không phải con vẫn luôn bảo thích cô ấy sao, ba với mẹ nhờ quan hệ xin cô ấy vài tấm ảnh ký tay cho con đấy."

"Cảm ơn ba!" Hồ Điệp cầm ảnh ký tay ôm Hồ Viễn Hành một cái, rồi lại chạy tới hôn cái chụt lên mặt Tưởng Mạn: "Cũng cảm ơn mẹ!"

Cô cầm tấm ảnh có chữ ký mà yêu thích không nỡ buông tay: "Cô ấy là vận động viên trượt băng nghệ thuật con thích nhất, đáng tiếc là về hưu quá sớm chứ không con có thể đến hội trường xem cô ấy thi rồi."

"Cũng biết con thích cái này mà." Tưởng Mạn cười bảo: "Mẹ có đặt cho con mười hai cái khung đựng trên mạng đấy, bao giờ giao con có thể cất mấy tấm ảnh này vào."

"Được ạ." Hồ Điệp xem từng tấm ảnh, giọng điệu kích động: "Con thích quá đi, cảm ơn ba mẹ."

"Được rồi được rồi, lát nữa rồi xem tiếp, ăn cơm trước đã." Tưởng Mạn đưa đũa cho cô, lại hỏi: "Rửa tay chưa? Đi rửa tay mau đi."

"Ngay đây ạ!" Hồ Điệp lại cầm mấy tấm ảnh ký tay ngắm nghía cẩn thận một hồi rồi mới lưu luyến để xuống và đi rửa tay.

Đến khi cả nhà cùng ngồi vào bàn ăn, đây là lần hiếm hoi Hồ Viễn Hành bưng ly rượu lên: "Chúc công chúa nhỏ Nguyệt Nguyệt nhà ta sinh nhật vui vẻ, hy vọng con…"

Nói đến đây, ông bỗng khựng lại giây lát rồi nhanh chóng tiếp câu: "Hy vọng con sẽ luôn vui vẻ như vậy."

Hồ Điệp không thể uống rượu nên thay thế bằng nước dừa.

Cô giả vờ không phát hiện ra điều gì, nâng ly chạm cốc với Tưởng Mạn và Hồ Viễn Hành một cái rồi cười đáp: "Cảm ơn ba mẹ."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!