Khi bắt đầu vào tiết nóng bức, đài khí tượng Dung Thành đã tô đỏ báo động trước nhiệt độ cao, hơi nóng cuồn cuộn quét quanh cả thành phố, gió biển mùa hạ vừa dính nhớp vừa oi bức.
Sẩm tối nay, Hồ Điệp ra ngoài đi trên đường Hải Dung, chỉ một quãng đường vài bước ngắn ngủi mà cô đã nóng đổ đầy mồ hôi.
Cô uống một ngụm nước ướp lạnh Kinh Du đã chuẩn bị sẵn từ trước rồi tiến tới cạnh Mạc Hải hỏi: "Anh em đâu rồi?"
"Ở trên sân thượng ạ." Mạc Hải đang chơi robot biến hình Hồ Điệp tặng cho cậu, hiếm khi cậu bé có lòng từ bi không phá hỏng món đồ chơi này.
Cô ngẩng đầu ngó cửa cầu thang: "Trời nóng thế này mà anh ấy chạy lên sân thượng làm gì nhỉ?"
"Em cũng không biết." Mạc Hải ngước mặt lên nhìn cô: "Ảnh không cho em lên cùng, cũng không cho người khác lên luôn."
"Bí mật như vậy à?" Hồ Điệp hào hứng bảo: "Chị lên xem thử."
Mạc Hải níu ống quần cô lại: "Anh em bảo cũng không cho chị lên."
Hồ Điệp có hơi buồn cười, đứng cạnh Mạc Hải hỏi: "Anh em cho em lợi lộc gì?"
"Lợi lộc gì cơ ạ?"
"Thì là em cản chị lại, anh ấy định thưởng gì cho em?"
Mạc Hải suy tư giây lát mới đáp: "Không có định thưởng."
"Thế sao em nghe lời anh ấy dữ vậy?" Hồ Điệp nói: "Em cho chị lên đi, hôm nào chị lại mua robot biến hình cho em."
Đây có vẻ là một sự cám dỗ khiến người ta khó lòng chối từ, Mạc Hải nhăn mặt suy xét một chốc, cuối cùng vẫn không chịu buông tay: "Ảnh sẽ đánh em mất."
"…"
Hồ Điệp cũng sợ liên lụy đến trẻ con nên thôi.
Cô nằm ngã trên ghế sofa, máy điều hòa kiểu cũ trong phòng khách không phả hơi mát mấy, cô bèn nghiêng người bật quạt sàn cạnh đó lên.
Cánh quạt quay phát ra tiếng vù vù, Hồ Điệp ngây người nhìn chằm chằm ánh sáng phản chiếu trên mặt sàn, ngay cả khi Kinh Du đi đến bên cạnh mình thì cô cũng chẳng hề hay biết.
Kinh Du che đi đầu quạt đang quay, hỏi: "Đến lúc nào vậy?"
Hồ Điệp liếc mắt nhìn đồng hồ treo tường: "Vừa tới không lâu."
"Đói không?"
"Em đâu có đến để ăn cơm." Cô nhìn anh, bất mãn nói: "Anh đừng bảo nhìn em giống như chẳng có gì khác để làm ngoài ăn cơm nha."
Kinh Du bày ra vẻ mặt không tin: "Vậy sao."
"…" Hồ Điệp nằm nhoài người lên lưng ghế sofa: "Anh làm gì trên sân thượng thế?"
"Làm ít đồ." Kinh Du đi đến bàn rót một ly nước: "Mấy thứ khác đừng hỏi, đến lúc đó em sẽ biết."
Hồ Điệp hiểu ra kịp thời: "Vậy là… Tặng quà sinh nhật cho em hả?"
Kinh Du vừa uống nước vừa gật đầu một cái.
Hồ Điệp cười: "Được, vậy em không hỏi.
Tối nay mình ăn gì ạ?"
Kinh Du dựa người vào mép bàn, khóe miệng cong lên, ngón tay gõ gõ trên thân ly hai cái, anh chậm rãi đáp: "Anh đừng bảo nhìn em giống như chẳng có gì khác để làm ngoài ăn cơm nha."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!