Tối hôm ấy sau khi từ đảo Đàm về, Hồ Điệp đột nhiên bị sốt, có lẽ một chuyến đi chơi đã tiêu hao quá nhiều tinh lực của cô nên triệu chứng sốt nhẹ kéo dài tận mấy ngày liền.
Cả ngày cô chỉ nằm trên giường bệnh, ngoại trừ ăn cơm uống thuốc thì thời gian còn lại cơ bản đều ngủ.
Buổi tối một ngày trước khi nhóm Thiệu Quân chuẩn bị trở về thành phố B, anh ấy đã giấu giếm tụi Phương Gia Nhất để đến bệnh viện một chuyến với Kinh Du.
Nhưng đúng thời điểm Hồ Điệp mới uống thuốc say đang ngủ nên họ chỉ trò chuyện dăm ba câu với Tưởng Mạn, sau đó để đồ lại rồi rời đi.
Mãi đến khi hết sốt, Hồ Điệp mới liên lạc với Thiệu Quân.
Thời gian giữa trưa yên tĩnh, bên trong phòng tràn ngập mùi thuốc, cô nằm trên giường xem ảnh Thiệu Quân gửi đến.
Mỗi một tấm đều được anh ấy chỉnh sửa rồi, chỉ có duy nhất tấm chụp chung của cô và Kinh Du là không có tác động vào.
Thiệu: Góc độ và ánh sáng của bức ảnh chụp hai người rất thích hợp nên tôi không sửa gì hết.
Còn những tấm khác tôi cũng chỉ điều chỉnh ánh sáng, cậu xem có còn gì muốn sửa nữa không, bữa nào có thời gian tôi đến phòng tối rửa ảnh ra rồi gửi cho cậu một phần.
Hồ Điệp lướt đến bức hình chụp chung kia, cô ngửa đầu nhìn ống kính với vẻ mặt hơi mông lung, chàng trai bên cạnh thì không nhúc nhích cơ thể mà chỉ nghiêng đầu tập trung ánh nhìn trên người cô.
Trong khung cảnh nền trời tĩnh lặng xanh biêng biếc, dường như chỉ có ánh mắt anh mang theo nhiệt độ.
Dầu chỉ qua ảnh chụp nhưng cô vẫn có thể tìm về lại cái nhìn chăm chú tại thời điểm ấy.
Hồ Điệp: Không cần sửa nữa đâu, em rất thích, cảm ơn anh Thiệu Quân.
Thiệu: Được.
Hồ Điệp: Anh Thiệu Quân này, bây giờ anh có rảnh không, em có chút việc muốn hỏi anh.
Thiệu: Rảnh, chuyện gì?
Hồ Điệp: Thế chúng ta gọi điện thoại trò chuyện nhé?
Ngay giây kế tiếp, cuộc gọi của Thiệu Quân lập tức đến, vừa kết nối thì Hồ Điệp đã nghe thấy tiếng nước ào ào phía bên kia.
Cô hỏi: "Anh đang huấn luyện sao?"
Thiệu Quân cười cười: "Không có, đang xem video ấy mà."
"Ồ."
"Em có chuyện gì?" Thiệu Quân bấm tạm dừng, không khí chớp mắt yên tĩnh trở lại.
"Ừm…" Hồ Điệp do dự, chậm rãi hỏi: "Lần trước anh kể em là vì bị thương nên Kinh Du mới nghỉ học, vậy anh ấy bị thương ở chỗ nào ạ, là cánh tay sao?"
"Cánh tay chỉ bị thương nhẹ thôi, chủ yếu là ở bả vai.
Lúc xảy ra tai nạn, vai phải của cậu ta bị va trúng khiến xương vai gãy nát nhừ, vết thương bên ngoài phải khâu hơn hai mươi mũi."
Hồ Điệp cầm bút ghi vài chữ trong sổ ghi nhớ, lại hỏi tiếp: "Anh biết bây giờ anh ấy khôi phục thế nào không ạ?"
"Anh cũng không biết, cậu ta xuất viện vội vàng mà lúc ấy bọn anh lại đang gấp rút chuẩn bị cho cuộc thi, mãi đến hôm nay, sau ba tháng anh mới gặp được cậu ta đấy.
Lần nào nhắc đến chuyện bơi lội, cậu ta cũng nóng nảy với anh, bảo cậu ta đi tập luyện phục hồi chức năng cũng không chịu, cứ cứng đầu cố chấp vậy thôi, haiz."
"Vậy… Bây giờ anh ấy không muốn quay lại bơi lội, một mặt có thể là vì bị thương mà mặt khác cũng là vì ba mẹ anh ấy đúng không ạ?"
"Anh cảm thấy nguyên nhân bị thương cao hơn hay nguyên nhân ba mẹ cao hơn?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!