Chương 56: (Vô Đề)

Những khi còn dư dả tâm trí, Văn Hựu Vi thường tự hỏi tại sao nhiều người lại trở thành dáng vẻ như hiện tại. Con người là loại sinh vật có tính dẻo cực cao, sự tác động của môi trường và khả năng tự trưởng thành đan xen lẫn nhau, chỉ cần một ý niệm sai lệch, con người hiện ra sẽ hoàn toàn khác biệt.

Cô luôn nhớ về Chu Chỉ An vào những khoảnh khắc kỳ lạ. Anh là một khả năng mà các biến số đều được kiểm soát đến mức cực đoan, chỉ cần chệch đi một chút thôi, người cô nhìn thấy sẽ không phải là một chàng thanh niên sạch sẽ và tốt đẹp đến thế này.

Văn Hựu Vi chợt cảm thấy mình không nên chờ đợi thêm nữa. Cô tìm Oscar trước, gửi tin nhắn: Này, liệu tôi có thể xin thời khóa biểu của Chu Chỉ An từ chỗ cậu không?

Oscar: [Tệp tin]

Vivi: [icon giơ ngón cái. jpg] Hiệu suất kinh ngạc thật đấy.

Oscar: Đoán là chị sẽ hỏi, chỉ không ngờ giờ mới thấy hỏi thôi.

Vivi: …

Oscar: Thế tối nay định hẹn anh ấy đi ăn tối à?

Vivi: Có gợi ý gì không? Tôi đang nghĩ xem mở lời thế nào cho nó mượt một tí.

Oscar: Tôi vừa về lại thành phố này mà, lý do có thể là ăn mừng tôi trở về. Ăn quán đồ Hong Kong kia đi.

Vivi: Chào mừng cậu trở về, nhưng mà… [icon xấu hổ] Tối nay tôi định đi "hẹn hò", không phải đi "tụ tập".

Oscar: Tôi không đi đâu [icon lắc đầu]. Bảo lúc về anh ấy mua cho tôi một phần bánh cuốn tôm giòn là được.

Vivi: … Bây giờ tôi đặt giao hàng tận nơi cho cậu luôn.

Oscar: [icon ánh nhìn thuần khiết. jpg] Ồ, nghĩa là tối nay anh ấy sẽ không về nhà đúng không?

Vivi: ! Tôi chỉ sợ cậu đói thôi.

Oscar: Gì cơ? Anh ấy còn định về nữa à? Đáng thất vọng ghê [icon ánh nhìn thuần khiết. jpg].

Vivi: … Đủ rồi đấy.

Đúng lúc này, tin nhắn của Chu Chỉ An bay tới: Mấy giờ em tan làm? Anh qua đón.

Văn Hựu Vi linh tính có điềm chẳng lành, quả nhiên là không nên nói xấu sau lưng người khác, sao anh lại nhắn tin đúng lúc này chứ? Nghĩ đi nghĩ lại vẫn thấy sai sai: Có phải Oscar nói gì với anh không?

Chu Chỉ An chụp một tấm hình. Oscar đang ngồi quay lưng lại phía anh, cái màn hình khổng lồ 34 inch đối diện thẳng với Chu Chỉ An, và cậu thiếu niên lai thiên tài ấy — đang bật toàn màn hình để chat WeChat.

Vivi: …

An: Đừng lo, chỉ có anh thấy thôi.

Văn Hựu Vi thẹn quá hóa giận: Em hủy đơn giao hàng đây, cho cậu ấy hít khí trời đi.

Một lúc sau lại nhắn: Đang giao rồi (.) Thôi bỏ đi.

An: Hàng đến thì gọi anh, anh lao ra ăn sạch, không để lại cho cậu ấy miếng nào.

Vivi: Ha ha ha anh bị làm sao thế?

An: Anh không cho phép em không vui.

Tay Văn Hựu Vi run lên một cái: Tốt nhất là trước mặt em anh cũng nói được câu này nhé.

An: Anh sẽ cố gắng.

Vivi: ?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!