Văn Hựu Vi tan làm sớm một hôm, hẹn với Chu Chỉ An cùng đi thăm giáo sư Nhậm. Thầy từng ra tay giúp đỡ họ lúc khó khăn, nay biết thầy vừa phẫu thuật, dù xét về tình hay lý cũng đều nên đến thăm.
Nhậm Vu Tư đã già đi rất nhiều, Văn Hựu Vi gần như không thể nhận ra diện mạo của thầy nữa. Thấy Văn Hựu Vi, thầy mỉm cười: "À là em, cô bé giống Ngộ Không."
"Ngộ Không ạ?" Cô theo bản năng dùng ánh mắt hỏi Chu Chỉ An.
Nhậm Vu Tư nói: "Hồi đó em để cái đầu vàng hoe, cứ hay chạy đến khoa tâm lý tìm Tiểu Chu."
Nghe vậy, Văn Hựu Vi và Chu Chỉ An bất giác nhìn nhau cười, cười xong mới chợt nhận ra hành động này quá mức thân mật, cả hai lại cùng ăn ý cúi đầu, mỗi người theo đuổi một suy nghĩ riêng.
Nhậm Vu Tư cảm thán: "Đã nhiều năm trôi qua rồi, các em tốt nghiệp mà cứ như mới ngày hôm qua, chớp mắt một cái Tiểu Chu đã sắp tiếp quản công việc của tôi rồi."
"Vâng ạ. Thật là nhanh."
Thực tế cô và Nhậm Vu Tư cũng không quá thân thiết, chỉ là đến để bày tỏ lòng thành. Hỏi thăm vài câu xong cô cũng không làm phiền thầy nghỉ ngơi nữa. Lúc đi ra ngoài, cô hỏi Chu Chỉ An sao thầy Nhậm lại già đi nhanh thế.
"Sau khi mẹ của Oscar qua đời, thầy… chỉ sau một đêm đã trở nên thế này, 2 năm nay đã làm phẫu thuật mấy lần rồi."
"Ơ…" Văn Hựu Vi ngẩn ra một lát, cảm thấy mình dường như đã hỏi chuyện không nên hỏi, "Mẹ của Oscar sao ạ?"
Chu Chỉ An hơi rầu rĩ hạ mắt: "Bà ấy và thầy Nhậm, coi như là đã lỡ nhau cả một đời."
Văn Hựu Vi nhận ra ở đây chắc hẳn có một câu chuyện dài, nhưng cô không hỏi tiếp: "Vậy hiện giờ Oscar đã biết… tình trạng của thầy chưa?"
"Ừm, kết quả phẫu thuật khá ổn, vài ngày nữa Oscar sẽ về."
"Vậy thì tốt rồi."
Văn Hựu Vi hoàn toàn không nhận ra gia đình Oscar gặp phải biến cố lớn như vậy, trước đây cô chỉ nghĩ cậu là một thiên tài sống không ưu sầu, lạc quan đến mức vô tâm vô tính. Chu Chỉ An nói cá tính cậu vốn dĩ là thế, từ lúc vào trường, những câu lạc bộ hay hoạt động ham vui của sinh viên đại học, cậu chưa từng bỏ lỡ cái nào. Cậu có để tâm, chỉ là không dùng cách nặng nề để diễn tả tình yêu mà thôi.
…
Hai người lại nhắc đến trường học, gợi lên trong cô những ký ức rất cụ thể. Văn Hựu Vi bàng hoàng nhận ra 3 năm qua mình dường như đã lãng quên rất nhiều người.
Trong mấy năm đại học, cô rất tận hưởng cuộc sống sinh viên, nhưng sau khi tốt nghiệp chưa từng quay lại trường lần nào. Chẳng biết từ bao giờ, danh xưng "nhân viên Thái Hòa" còn đại diện cho cô rõ nét hơn cả cái tên "Văn Hựu Vi", cứ như cô đang sống trong một nickname, một chức vụ vậy. Khoảnh khắc ý thức được mình là một "con người", trải nghiệm tâm lý ấy thật kỳ diệu.
Máy móc và công cụ thì không có cội nguồn, nhưng con người thì có. Nghĩ lại cũng chẳng trách có kẻ nói cô là chân sai vặt của Trần Thuật, cũng có người bảo cô là phiên bản nữ của Trần Thuật, có lẽ ở một vài khoảnh khắc nào đó trông họ đều thiếu đi hơi thở của con người như nhau.
Họ cùng nhau đi ra ngoài, Văn Hựu Vi giả vờ bâng quơ hỏi: "Sắp tới… anh còn đi thành phố S nữa không? Em, có lẽ sau này sẽ thường trú ở đó."
"Có cơ hội đi công tác." Anh nói, rồi dường như hiểu rõ ý đồ của cô, "Mà nếu không có cơ hội thì anh cũng sẽ tự tạo ra cơ hội."
Văn Hựu Vi chớp chớp mắt, thầm nghĩ sao mà ngại thế không biết, em còn đang ở giai đoạn hỏi thăm dò mà, anh huỵch toẹt ra thế làm gì?
Anh cười: "Em yên tâm, anh sẽ không làm bậy đâu."
Vẻ mặt Văn Hựu Vi kỳ quặc: "Anh còn định làm bậy nữa cơ à?"
Chu Chỉ An nhận ra cô đã hiểu lầm gì đó: "Không, ý anh là… trường học có sắp xếp công việc, đi công tác cũng là điều phối thời gian bình thường, anh sẽ không vì để được ở bên nhau mà… ừm…"
Anh nhìn biểu cảm của Văn Hựu Vi là biết cô đã hiểu rồi. Văn Hựu Vi túng quẫn một chập, ngân một tiếng "Ồ" thật dài, rồi cưỡng ép chuyển chủ đề để chuồn lẹ: "Không sớm nữa, về nhà thôi."
Chu Chỉ An giữ cô lại: "Vẫn chưa ăn cơm mà, đi ăn cơm đi."
Văn Hựu Vi không nói gì.
Chu Chỉ An: "Lẩu bò vàng nhé?"
Văn Hựu Vi: "…"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!