Chương 48: (Vô Đề)

Văn Hựu Vi: Tớ biết là muộn rồi, nhưng tớ cần trút bầu tâm sự.

Tin nhắn vừa gửi đi, cuộc gọi của Lương Sảng đã tới ngay lập tức.

Vừa bắt máy, Văn Hựu Vi đã thốt lên: "Tớ vừa làm một chuyện… muốn chết quách cho xong."

Nghe giọng bạn mình như thể giây sau sẽ tự tuyệt với thế gian, Lương Sảng dùng tông giọng cố ý nhẹ nhàng: "Bộ còn "chết chóc" hơn chuyện cậu chàng con lai đọc dõng dạc cái meme kia à?"

Văn Hựu Vi: "… Tớ."

Lương Sảng: "Cậu nói đi."

Thế là Văn Hựu Vi kể hết mọi chuyện.

Lương Sảng nghe xong liền rơi vào im lặng. Hồi lâu sau, cô ấy mới thận trọng mở lời: "Hựu Hựu, cậu có nhận ra… có lẽ về mặt tâm lý, cậu chưa từng chấp nhận việc anh ấy sẽ không còn thuộc về cậu không?"

Cô ấy nói tiếp: "Cảm giác an toàn mà người đàn ông này mang lại cho cậu, dường như sâu và rộng đến mức không tưởng."

Văn Hựu Vi đổ ập xuống giường, lòng đầy chán chường: "… Phải, và tớ thậm chí không thể chấp nhận được việc anh ấy thu hồi nó."

Lương Sảng: "Vậy cậu nghĩ vị giáo sư kia có cảm nhận được điều đó không?"

Văn Hựu Vi ngẩn người.

Dù bạn có chú ý hay không, con người ta luôn dựa vào nhận thức về mức độ thân mật trong một mối quan hệ để phán đoán xem có nên đưa ra một yêu cầu nào đó với đối phương hay không. Quan hệ sâu hay nông, vị trí của mình trong lòng đối phương thế nào… chúng sẽ quyết định cách mình đối xử với người đó, và kỳ vọng người đó sẽ đối xử lại với mình ra sao.

Cô nhận ra thứ cô nhận được từ Chu Chỉ An là một sự tiếp nhận vô cùng sâu sắc và bao dung, gần như không có biên giới. Trong mỗi một lần, mỗi một lần chung sống và phản hồi, anh đều khiến Văn Hựu Vi tin chắc một điều — anh là một kẻ tôn thờ chủ nghĩa "Văn Hựu Vi là trên hết", cô sẽ không bao giờ bị từ chối trước mặt anh.

Cô cũng đã quá quen với việc sở hữu đó, quen với việc luôn "được nâng đỡ".

Và chỉ đến khi khả năng "mất đi" bày ra trước mắt, Văn Hựu Vi suy nghĩ kỹ lại mới thấy trước đây mình đã làm ngơ trước quá nhiều điều. Chu Chỉ An là người tốt, nho nhã lễ độ với tất cả mọi người, nhưng anh có làm đến mức này với bất kỳ ai khác không? Cả hai đều tự hiểu rõ, đó là vì yêu. Là một tình yêu độc nhất vô nhị, không ai có thể thay thế.

Cô bàng hoàng nhận ra tâm lý mình chưa bao giờ phá bỏ niềm tin vào Chu Chỉ An, dường như dù có chuyện gì xảy ra, cô vẫn tin rằng anh đối với cô vẫn vậy, sẽ không thay đổi. Việc chia tay với cô giống như một chuyến tạm biệt hơi dài mà thôi.

Cảm giác của cô về thế giới này quá an toàn, nên việc "chia ly" không khiến cô thực sự đau đớn.

Giống như việc cô biết mẹ đi công tác, khi về mẹ vẫn sẽ yêu mình như vậy, vẫn sẽ mang về thật nhiều quà bánh và đồ chơi; giống như khi bố đưa cô đến nhà trẻ, lúc không thấy bố đâu, bố vẫn sẽ nhớ cô và đúng giờ sẽ xuất hiện ở cổng để đón cô về nhà. Cô sở hữu những tình yêu đó một cách an toàn và ổn định đến mức dù không ở ngay trước mắt, chúng cũng sẽ không biến mất.

Nhưng hôm nay, Chu Chỉ An chỉ dùng một chút do dự nhỏ nhoi để cho cô biết rằng, mọi chuyện đã khác rồi. Tình yêu Chu Chỉ An dành cho cô không phải là điều hiển nhiên anh phải trao đi, anh có quyền thu hồi nó. Chia tay thực sự không phải như vậy. Không phải là kiểu tạm biệt khiến bạn thấy an toàn, mà là khi bạn thấy người đó ngay trước mắt mình, nhưng người đó sẽ không còn yêu bạn nữa.

Lời của Lương Sảng càng khiến cô nhận ra, sự ỷ lại mà chính cô còn chưa lĩnh hội được này, Chu Chỉ An… chắc hẳn là hiểu rõ chứ?

Vậy anh đã phát hiện ra chuyện này từ khi nào?

3 năm trước, sự ra đi dứt khoát của Chu Chỉ An sau khi chia tay là vì tổn thương, hay… cũng có thể coi là một sự buông tha?

Anh hiểu cô đến vậy, có lẽ ngay từ đầu anh đã biết cô vốn chỉ coi anh như một "điểm dừng chân" cố định, để rồi yên tâm mà đi làm việc của riêng mình.

Cô cảm thấy trong lòng mình có một con quái vật nhỏ, và Chu Chỉ An đã dùng sự kiên nhẫn cùng dịu dàng vô hạn của anh để nuôi dưỡng nó.

Con quái vật nhỏ ấy trước đây luôn bình lặng, hoàn toàn không làm phiền đến công việc và cuộc sống bình thường của Văn Hựu Vi, bởi vì nó chỉ nghĩ đây là một cuộc ly biệt ngắn ngủi, cảm giác an toàn Chu Chỉ An mang lại đã vượt qua cả thời gian và không gian. Nhưng một khi nó biết đó là lời từ biệt chính thức, con quái vật ấy sẽ bắt đầu luống cuống, nó sẽ lo âu, thất vọng, giận dữ và sợ hãi.

Văn Hựu Vi thầm kinh hãi trong lòng.

Cô đã hiểu tại sao người ta nói tình yêu khiến con người ta lo được lo mất. Bởi vì quyền chủ động thực chất nằm trong tay người trao đi tình yêu. Khi bạn nhận ra mình không thể đánh mất nó, sự ngọt ngào của nó sẽ biến thành một thứ gì đó khiến người ta tuyệt vọng, bạn khao khát nó đến thế nhưng không ai đảm bảo sẽ cung cấp cho bạn một cách ổn định.

Đây thực sự là điều đáng sợ nhất thế gian.

Nỗi đau đến muộn này, là vì trước đó anh đã chọn cách buông tha.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!