Văn Hựu Vi lùi lại một bước, nhìn thẳng vào mắt anh, từng chữ thốt ra nhẹ tênh nhưng rõ mồn một: "Chúng ta ở bên nhau, nhưng không thể cùng bước vào cuộc sống mà anh hằng mong muốn. Em không muốn miễn cưỡng bản thân, cũng không muốn tiếp tục kéo chân anh thêm nữa. Cứ thế này mãi, rồi sẽ có ngày anh phải hối hận thôi."
"Không đâu, em nghĩ anh thực sự muốn điều gì chứ?" Anh nắm lấy cánh tay cô, lực mạnh đến mức khiến cô thấy đau: "Anh có thể không cần gì cả. Chỉ là vì chuyện kết hôn thôi đúng không? Vậy chúng ta không nhắc đến nó nữa, không kết hôn nữa có được không?"
Văn Hựu Vi lắc đầu, ép mình phải nói tiếp. Cô có thể nghe thấy giọng nói của chính mình lạnh lùng đến mức gần như tàn nhẫn, giống như mũi dao khắc đang lướt qua trái tim vừa bị mổ xẻ kia: "Chu Chỉ An, anh đã thực sự nghĩ kỹ chưa? Hay là, anh chỉ đang ở trong một tình cảnh không thể nói lời từ chối, rồi cứ thế bị lời nói đưa đẩy đến bước đường này?"
Chu Chỉ An hơi ngẩn người.
Cô nói: "Chúng ta bên nhau từ năm 17 tuổi, khi đó chẳng ai biết tương lai sẽ đi về đâu. Suốt thời gian qua không có lý do để chia tay, nhưng có lẽ… đến lúc này, cũng chẳng còn lý do nào để tiếp tục kiên trì nữa rồi."
Phai màu. Một ý nghĩ thật kỳ quặc, nhưng mỗi câu cô nói ra, dường như cô lại thấy Chu Chỉ An bị phai đi một lớp màu sắc. Hóa ra con người cũng có thể đánh mất sắc thái bằng mắt thường có thể nhìn thấy được.
"Anh không hiểu. Vi Vi. Tại sao chứ…"
Văn Hựu Vi nhìn anh đăm đăm, bỗng nhiên cất lời cực khẽ: "Lúc giáo sư hướng dẫn viết thư giới thiệu cho anh, thầy có từng hỏi anh rằng, quyết định kết hôn liệu có ảnh hưởng đến sự tập trung học thuật của anh trong tương lai không?"
Dứt lời, cô thấy Chu Chỉ An sững lại trong giây lát, rồi trông như bị ai đó bóp nghẹt cổ họng.
Câu nói này đã quanh quẩn nơi đầu lưỡi cô từ lâu, cô cũng từng đắn đo không biết có nên nói ra hay không. Đến hôm nay, nó cứ thế tuôn ra. Cũng chính vào khoảnh khắc thốt ra lời đó, cô nhận ra bấy lâu nay mình vẫn luôn mang một loại cảm xúc phức tạp khác đối với Chu Chỉ An mà bản thân chưa từng muốn đối diện — cô đố kỵ với anh.
Chia tay thì cũng chẳng đẹp đẽ gì cho cam, vậy thì chúng ta cứ nói thêm vài lời cay nghiệt nữa vậy. Cô tiếp tục: "3 năm. Nếu kỳ nghỉ đông vừa rồi chúng ta kết hôn, thậm chí là có con. Đợi đến lúc anh về, con đã biết gọi bố rồi, nhưng em chẳng thể tưởng tượng nổi lúc đó em sẽ đang làm gì nữa."
Chu Chỉ An vô thức lắc đầu: "Vậy thì anh sẽ không đi…"
Anh đột ngột dừng lại.
Đúng vậy, cô nói không sai. Để duy trì mối quan hệ này, cả hai đều sẽ phải tự "gọt chân cho vừa giày".
Văn Hựu Vi nghe thấy lời anh không thể nói hết, bỗng nhiên mỉm cười, rồi nhìn anh bằng ánh mắt dịu dàng và chuyên chú.
Chu Chỉ An: "Nhất định phải như vậy sao? Em từng nói, chúng ta ở bên nhau sẽ có cách giải quyết mà, chúng ta có thể cùng nhau nghĩ ra cách tốt hơn, đúng không?"
Văn Hựu Vi: "Chẳng lẽ anh vẫn không hiểu sao? Hai đứa mình có nắm tay nhau cũng chẳng nghĩ ra được cách nào đâu, vì cả hai chúng ta đều sẽ vô thức chọn cách nhường nhịn. Những người bị đè đến tê cứng cả cánh tay cũng không nỡ đánh thức đối phương, những người có giận nhau cũng không gom lấy nổi một câu nặng lời. Chúng ta cứ thế dây dưa, nhẫn nhịn cho đến khi một trong hai không chịu nổi nữa, rồi từ yêu sinh hận."
Chu Chỉ An nhất thời không còn gì để nói, vì đó là sự thật.
Cô bảo: "Anh còn nhớ lần anh bỏ thi thi học sinh giỏi, em đã nói anh "làm màu" không? Không lâu sau đó em cũng nộp một tờ giấy thi Hóa trắng trơn phần câu hỏi lớn. Anh xem, chúng ta rất giống nhau, luôn làm những việc tương tự như thế."
"Em từng cố gắng tẩy não chính mình rằng kết hôn là xong. Không phải em thực sự thích quyết định kết hôn, chỉ là em nghĩ lựa chọn đó sẽ khiến mọi thứ tốt đẹp hơn. Anh…" Cô nói đến đây thì cười, lại có chút bất lực: "Những năm qua, anh thực sự sống nhẹ nhàng sao? Những sự chăm sóc đó quá tỉ mỉ, quá trân quý, khiến em không thể thanh thản mà nhận lấy được."
Giọng điệu của anh đã đau đớn đến cực điểm: "Anh chưa bao giờ thấy không cam lòng. Cũng chưa từng miễn cưỡng bản thân."
Văn Hựu Vi nhìn anh bằng ánh mắt tràn đầy sự thương xót mềm yếu. Câu trả lời này cô cũng đã đoán trước được, cô tin rằng anh không hề nói lời dối lòng.
Chỉ là cô không biết đối với Chu Chỉ An mà nói, đây có tính là một giấc mộng đầy mê hoặc hay không. Con người khi hy sinh vì tình yêu, thường càng đau lại càng không thể tự dứt ra được. Nếu điều này được viết trên mặt giấy, nó sẽ mang một giá trị thưởng thức cực cao. Nhưng cô tự nhận mình yêu người đàn ông này, nên cô không cách nào thưởng thức nổi sự giằng xé đầy máu thịt của thực tế này.
"Trong những câu chuyện tình yêu từng đọc hồi nhỏ có một câu nói rằng: những đôi uyên ương oán hận trên đời này không phải ngay từ đầu đã là oán hận." Cô nói, "Anh đều hiểu mà Chu Chỉ An. Đây chính là sự phụ thuộc vào lối mòn, đúng không? Cứ tiếp tục như thế này, chẳng ai phải trải qua nỗi đau quá lớn ngay lập tức, nhưng chúng ta sẽ bị bào mòn dần dần, từng chút một."
(*) Sự phụ thuộc vào lối mòn (Path Dependence) là khái niệm chỉ việc các quyết định, công nghệ hoặc thể chế hiện tại bị giới hạn và định hình bởi các quyết định trong quá khứ, dù có những lựa chọn thay thế tốt hơn. Nó xảy ra vì việc duy trì lối mòn cũ thường dễ dàng, tiết kiệm chi phí hơn hoặc do thói quen, ví dụ điển hình là bàn phím QWERTY, mặc dù không tối ưu về tốc độ so với các kiểu bố trí khác, nó vẫn được sử dụng phổ biến do đã trở thành thói quen lâu đời.
Sự kháng cự của anh đối với việc chia tay cũng nằm trong dự tính của cô. Văn Hựu Vi nhẹ nhàng đâm thêm một nhát dao nữa: "Đến tận lúc này mọi thứ vẫn rất tốt đẹp, nếu kết thúc ngay bây giờ, chúng ta sẽ mãi mãi tốt đẹp như thế."
Lưỡi dao lún sâu thêm một tấc. Khoảnh khắc này, trong mắt Chu Chỉ An, sự kinh hoàng còn lớn hơn cả nỗi bi thương.
Nếu lấy 7 năm qua làm con tin, anh chỉ còn cách buông tay chịu trói.
Họ ngồi đối diện nhau trên tấm thảm lông dài mà cả hai đã cùng nhau chọn lựa. Trong một khoảng thời gian rất dài, không ai nói thêm lời nào nữa. Những gì cần nói Văn Hựu Vi đã nói đủ rõ ràng rồi. Anh lúc này chỉ còn lại thái độ "không cam lòng", chứ không còn lập trường để "không cam lòng" nữa.
Anh nhìn chằm chằm Văn Hựu Vi, ánh mắt ấy chứa đựng sự ngưỡng mộ, luyến tiếc, bi thương, tuyệt vọng, cuối cùng nhào nặn thành một nỗi sầu muộn nồng đượm và đẹp đẽ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!