*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Ngay khoảnh khắc bước vào thang máy, Văn Hựu Vi chợt nghĩ: Liệu Chu Chỉ An có đuổi theo không nhỉ?
Nhưng khi cửa thang máy khép lại, cô tự cười nhạo sự hão huyền của chính mình. Người chủ động đề nghị chia tay là cô, người quyết định cắt đứt liên lạc cũng là cô.
Từ lúc mới bên nhau, Văn Hựu Vi chưa bao giờ nghi ngờ việc tương lai của mình sẽ luôn gắn liền với Chu Chỉ An. Nhưng nếu hỏi cụ thể gắn liền như thế nào, cô lại chưa từng nghĩ tới. Đối với cô, Chu Chỉ An là một sự tồn tại quá mức an toàn, quá mức hiển nhiên. Cô là gió, còn anh sẽ xuôi theo chiều gió. Thế nhưng một ngày nọ, cô chợt nhận ra Chu Chỉ An thực chất là một cái cây, anh có nơi cần phải bám rễ của riêng mình.
Họ cũng chẳng phải tự nhiên mà có thể chung đường; muốn không lạc mất nhau, cần phải nỗ lực rất nhiều.
Văn Hựu Vi quen anh vào kỳ nghỉ hè năm lớp 11.
Lúc đó, cô lên diễn đàn của trường tìm người thảo luận bài toán, tiêu đề là: "Có mỗi mình tôi thấy cái đề này có vấn đề thôi à?". Thời ấy, kiểu đặt câu hỏi này chưa bị đánh đồng với mấy kẻ thích "cà khịa" trên mạng, nhưng cũng khá là gây khó chịu. Đa số mọi người bấm vào chỉ vì tò mò xem có gì vui không, chẳng ngờ đó lại là một bài toán thực thụ.
Tục ngữ có câu gì nhỉ? Toán học ấy mà, đến chó cũng chẳng thèm làm.
Có người chụp ảnh đáp án phía sau sách hướng dẫn đăng lên, bảo có chuyện bé tí thế cũng đăng bài câu like, cứ làm như bạn giỏi hơn cả người biên soạn sách không bằng. Văn Hựu Vi vẫn khăng khăng thấy đề và đáp án không khớp, dù thế nào cũng không suy ra được con số cuối cùng, cô muốn hiểu cho ra lẽ. Thời đó tìm giáo viên trong kỳ nghỉ không hề dễ dàng, trừ phi phải gọi điện trực tiếp.
Trong tâm trí của mấy đứa trẻ tuổi dở dở ương ương, hiếu học là một chuyện, nhưng chủ động liên lạc với thầy cô lại là chuyện hoàn toàn khác, nên cô thấy bứt rứt vô cùng.
Bài đăng bị trôi mất hai ngày, tốc độ tụt hạng còn nhanh hơn mấy bài làm quen hay bình chọn hoa khôi, nam vương của trường, Văn Hựu Vi vốn đã chẳng còn hy vọng gì. Cuối cùng, cũng có người phản hồi, nói rằng đề bài in sai một điều kiện, đồng thời đưa ra một cách giải hay hơn, ngay cả nét chữ trên tờ giấy nháp cũng vô cùng ngay ngắn, thanh nhã.
Cái tài khoản có tên "Tư Tế" đó chính là Chu Chỉ An.
Đó là khởi đầu.
Việc quen biết "Tư Tế" đan xen với những ký ức của Văn Hựu Vi về thời kỳ sơ khai của internet, đó là một trải nghiệm vô cùng diệu kỳ. Đất trời bỗng xa xăm, tầm mắt bỗng mở rộng, từ những người xa lạ chưa từng gặp mặt bỗng trở nên thân thiết, chuyện gì cũng có thể nói với nhau. Một sợi dây cáp mạng dường như có thể kết nối cả thế giới.
Cô bấm vào trang cá nhân của "Tư Tế", xem những bài anh từng phản hồi, những chủ đề anh quan tâm, và thấy mọi thứ đều thú vị. Chẳng ai biết thân phận thật của đối phương là gì, nhưng chỉ cần có chung sở thích là đủ, cô và Tư Tế luôn có chuyện để nói.
Vì làm quen ngay trên diễn đàn trường, phạm vi rất nhỏ nên đến khi kỳ nghỉ kết thúc, cô đã biết người đó chính là Chu Chỉ An.
Cuộc sống của học sinh cấp ba chỉ xoay quanh trường lớp, vào năm học, thời gian tự do càng hạn hẹp hơn. Nhiều nhất cũng chỉ là khoảng trống ngắn ngủi sau giờ tan học và trước giờ tự học buổi tối. Văn Hựu Vi ăn cơm tối xong là cắm mặt vào điện thoại nhắn tin QQ. Lúc đó vẫn chưa thể gọi là yêu đương, chỉ là quá đỗi hợp rơ, từ những cuốn tiểu thuyết trinh thám cùng đọc đến ca sĩ cùng yêu thích… Trước khi gặp anh, cô không hề biết trên đời này lại có người khơi gợi trong cô h*m m**n bày tỏ mãnh liệt đến thế, cứ như thể đã quen nhau từ kiếp trước, gom góp chuyện của hai đời người để kể cho đối phương nghe.
Sau này, cô nhận thấy pin điện thoại không trụ nổi. Bố mẹ cho cô mang điện thoại theo là để tiện liên lạc đón về sau giờ tự học, nếu lúc đó mà không gọi được, có khi ông Từ Minh Chương sẽ suy sụp mất.
Thế là Văn Hựu Vi nhắn: "Chẳng phải chúng mình chung trường sao? Hay là gặp trực tiếp ở sân vận động đi."
"Tư Tế" bên kia im lặng một lúc, rồi gửi lại một chữ: "Ừm."
Thời học sinh, Chu Chỉ An vốn đã rất nổi bật trong trường, có điều tính tình anh hơi lập dị, chẳng mấy khi trò chuyện với ai. Nếu quen biết Chu Chỉ An ngoài đời trước, có lẽ giữa họ đã chẳng có sự bắt đầu nào. Bởi lẽ khi ấy Văn Hựu Vi luôn tự cho là mình chín chắn, cô thấy mấy cậu trai trẻ mà cứ ra vẻ "cao ngạo, lạnh lùng" thì đa phần là đang "làm màu", cô cực kỳ dị ứng với cái kiểu cách tỏ vẻ ta đây như thế.
Nhưng vì đã quen "Tư Tế" trên mạng từ trước, nên cô rộng lượng bao dung cho cái sự làm màu của Chu Chỉ An, thầm hiểu rằng có lẽ anh thực sự là người ít nói với người ngoài.
Còn về Văn Hựu Vi, ngày ấy cô đang đắm chìm trong mốt tóc ép thẳng tưng, mái chéo che nửa mặt và một hàng khuyên tai bấm lỗ liên tiếp – đúng chuẩn phong cách "dân chơi phi chính thống" thời bấy giờ. Mỗi lần xem lại ảnh cũ, cô đều phải cảm thán rằng thẩm mỹ của con người khó mà đi trước thời đại cho được.
(*) Non
-mainstream (phi chính thống) là một trào lưu văn hóa của thanh thiếu niên Trung Quốc những năm 2000-2010 (tương tự phong cách Emo, HKT hoặc các "dân chơi" thời đầu ở VN) với đặc trưng là phong cách ăn mặc hầm hố, tóc tai nhuộm màu sặc sỡ, đeo nhiều khuyên.
Hôm đó, "cô nàng ngổ ngáo" và "chàng trai làm màu" đã có buổi gặp mặt "offline" đầu tiên tại sân vận động phía sau trường.
Hai người lén quan sát đối phương một lượt, lúc đầu chẳng ai tìm được chủ đề gì để nói. Nhưng cũng không ai bảo muốn về, cứ thế giữ khoảng cách nửa bước chân, ngầm hiểu ý nhau mà đi dạo quanh sân. Văn Hựu Vi nối tiếp câu chuyện họ đang nói dở trên mạng được nửa câu, Chu Chỉ An lắp bắp tiếp lời, giải thích ngắn gọn súc tích rồi ngơ ngác nhìn cô một cái.
Ánh hoàng hôn khiến đôi má cả hai nóng bừng, thứ ánh sáng ấm áp soi rõ những sợi lông tơ vàng óng trên gương mặt nghiêng của đôi nam nữ tuổi thiếu niên.
Văn Hựu Vi cúi đầu loay hoay với chiếc điện thoại, túi quần Chu Chỉ An rung lên nhưng anh không xem.
Văn Hựu Vi nhắc: "Xem tin nhắn đi kìa."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!