Chương 37: (Vô Đề)

Chẳng ai có thể đưa ra phán đoán tỉnh táo nhất về tình cảnh của chính mình ngay tại thời điểm đó. Phải rất lâu, rất lâu về sau nhìn lại, những thứ từng bị ngó lơ mới hiện rõ mồn một dưới ánh đèn rọi của ký ức.

Chu Chỉ An vẫn đang đi học, còn Văn Hựu Vi lại tiến quá nhanh trong công việc. Trạng thái của họ dần không còn khớp nhau. Ban đầu, cô lạc quan nghĩ rằng có lẽ chỉ cần thuận theo tự nhiên, những cơn đau thắt của giai đoạn này rồi sẽ qua đi. Nhưng sự nhường nhịn của Chu Chỉ An cuối cùng đã chạm đến mức khiến cô thấy bất an.

Văn Hựu Vi nắm lấy tay anh và nói: "Sự tồn tại vĩnh cửu của vật thể chỉ việc trẻ em hiểu rằng vật thể tồn tại độc lập, ngay cả khi chúng ta không thể tri giác được sự hiện diện của chúng thì chúng vẫn tồn tại. Đây là thuật ngữ anh dạy em mà. Chúng ta là kiểu quan hệ phải luôn ở cạnh nhau thì mới đảm bảo là vẫn đang yêu nhau sao? Em sẽ đi công tác, sẽ tăng ca, sẽ thường xuyên không có nhà, nhưng… em sẽ về mà. Không phải cứ không ở trước mắt anh là em sẽ biến mất đâu.

Sau khi tốt nghiệp nhiều thứ trở nên khác biệt, nhưng chúng ta sẽ có cách chung sống mới, đúng không?"

(*) Sự tồn tại vĩnh cửu của vật thể (Object Permanence) là nhận thức của trẻ rằng các vật thể, người, hoặc sự vật vẫn tiếp tục tồn tại dù không còn được nhìn thấy, nghe thấy hay chạm vào. Đây là cột mốc phát triển nhận thức quan trọng (thường bắt đầu ở 8-9 tháng tuổi) theo Jean Piaget, chuyển từ tư duy cảm giác

-vận động sang khả năng hình thành biểu tượng tinh thần. Ví dụ:

Trò chơi ú òa minh họa rõ nhất, bé nhỏ chưa có khái niệm này sẽ nghĩ bạn thực sự biến mất khi che mặt, trong khi bé lớn hơn hiểu bạn vẫn ở sau đôi bàn tay.

Chu Chỉ An nhìn chằm chằm cô, trong mắt anh cuộn trào một thứ cảm xúc sâu sắc mà cô không thể nào thấu hiểu trọn vẹn.

Anh hỏi: "Em muốn anh dọn về ký túc xá sao?"

Nghe anh nói "Em muốn", Văn Hựu Vi thậm chí có chút lúng túng: "Em hy vọng anh có thể trải qua cuộc sống nghiên cứu sinh của mình một cách trọn vẹn. Đồ đạc không cần dọn hết, vốn dĩ anh vẫn ở cả hai bên mà, chỉ cần mang theo những thứ quan trọng thôi."

Cô nói tiếp: "Nếu buổi tọa đàm đó là nơi anh không muốn đi, ví dụ như nó nhàm chán, hay anh không muốn làm không công cho thầy, thì em thấy đều ổn. Thế nhưng… lý do không nên là vì chuyện này. Em không quan tâm đến buổi tọa đàm, em quan tâm đến việc anh đang tự cắt gọt chính mình. Anh có nghe câu nói ở quê mình không? "Một trái tim không thể treo ở hai đầu".

Mỗi một trải nghiệm đều rất quý giá, em không muốn sau này anh nghĩ lại và thấy những năm qua thật giằng xé, lúc nào cũng phải vất vả để giữ thăng bằng. Nếu một ngày nào đó anh hối hận thì sao?"

Anh trông như đã chấp nhận quyết định này, chỉ bình thản hỏi: "Vậy em có biết tự chăm sóc bản thân mình tốt không?"

Văn Hựu Vi bật cười: "Nếu về muộn, em sẽ tắm rửa thần tốc rồi đi ngủ ngay. Không có thời gian nấu cơm thì ăn đồ gọi về. Mỗi giai đoạn đều có cách sống của nó mà."

Chu Chỉ An cụp mắt, một tay nắm lấy cổ tay cô, một tay cầm lấy một ngón tay cô nhẹ nhàng vê đi vê lại, không nói lời nào.

Văn Hựu Vi: "Em không nghĩ đây là một công việc hoàn hảo, nhưng hiện tại em rất thích những thứ mà mình nhận được từ nó. Việc thời gian cá nhân bị lấn chiếm là cái giá mà chính em lựa chọn. Đổ dồn cái giá đó lên người anh không phải là cách giải quyết."

Cô nỗ lực dùng nhiều sự tiếp xúc cơ thể hơn để xóa tan nỗi bất an của Chu Chỉ An. Cuối cùng anh cũng bị những nụ hôn vụn vặt của cô làm cho bật cười khe khẽ không kìm được. Văn Hựu Vi tựa đầu vào đầu anh, giọng nói nhẹ và mềm mại: "Em thích việc mình là ưu tiên hàng đầu của anh, nhưng em càng hy vọng chúng ta đều có thể thoải mái hơn một chút. Ngay cả khi không thể gặp nhau mỗi ngày, nhiều thứ cũng sẽ không thay đổi đâu, đúng không?"

Đêm đó họ ôm nhau ngủ, Chu Chỉ An siết cô rất chặt. Thân nhiệt cao hơn cô nửa độ khiến anh trở thành một nguồn nhiệt, lưng Văn Hựu Vi rịn ra một lớp mồ hôi mỏng, cô cố gắng mãi mà vẫn không ngủ được.

Cuối cùng, cô nhẹ nhàng gỡ cánh tay Chu Chỉ An đang gác trên người mình ra, rón rén xuống giường. Chu Chỉ An nghe thấy động động tĩnh liền mở mắt, nhìn cô với vẻ mặt ngây ngô pha lẫn oán trách. Văn Hựu Vi lập tức đính chính: "Em không bảo là không ôm nữa đâu, em đi bật điều hòa."

Cô lấy điều hòa, chỉnh hơi lạnh trong phòng cho thật đủ, rồi chui tọt vào trong chăn, ôm lấy Chu Chỉ An thật chắc.

"Vui chưa?"

"Ừm."

Anh không hề che giấu, khiến Văn Hựu Vi không nhịn được cười: "Anh lạ thật đấy, cứ như đến kỳ mẫn cảm ấy."

(*) Kỳ mẫn cảm là một thuật ngữ trong thể loại truyện ABO, ám chỉ giai đoạn sinh lý đặc biệt của Alpha, khi đó họ trở nên cực kỳ nhạy cảm, có tính chiếm hữu cao và rất cần sự dỗ dành, gần gũi từ bạn đời của mình.

"Đó là cái gì?"

"Cứ coi như em chưa nói đi, anh đừng có mà đi tra đấy."

"Nhớ rồi, mai anh sẽ đi tra."

"Ha ha, anh phiền quá đi mất."

Cũng giống như một Văn Hựu Vi trẻ tuổi chưa từng hiểu thế nào là đời người có thăng có trầm, cô cũng không thể thấu hiểu nỗi bất an sâu sắc của Chu Chỉ An đến từ đâu. Cảm giác của cô đối với thế giới này quá an toàn, cô không sợ việc mình phải đi bất cứ đâu, cũng chẳng lo lắng về những cuộc chia ly ngắn ngủi với bất kỳ ai.

Năm đó liên tiếp xảy ra nhiều chuyện. Cô đã tìm được vị trí của mình trong đội ngũ của Trần Thuật, còn Từ Minh Chương thì tặng cô một chiếc xe hơi vào dịp sinh nhật. Ông dặn dò nếu đi công tác từ ga tàu về thì tốt nhất nên tự lái xe, đừng bắt taxi vào buổi đêm.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!