Tin tức về đợt phân tách nhân sự ập đến cùng lúc với một tin sốc khác: người hướng dẫn của cô sắp nghỉ việc.
Mới hôm trước, anh ta vẫn còn thao thao bất tuyệt truyền bá giá trị cốt lõi của doanh nghiệp, trông như thể đã bị "lý tưởng Thái Hòa" ngấm tận vào xương tủy, sẵn sàng sống chết vì nơi này. Thế nhưng, hóa ra thủ tục nghỉ việc của anh ta đã nằm trong quy trình từ lâu rồi.
Văn Hựu Vi vốn đã dồn hết tâm can để nhận lấy sự khích lệ đó, nên khi biết tin, cô không khỏi ngớ người. Trong những bộ phim Mỹ cô xem thời đại học, có những thiên tài lập dị nhìn đồng nghiệp thay đổi sắc mặt xoay xoạch trước sau như một, rồi mờ mịt hỏi rằng: "Làm sao tôi biết được những lời anh nói với tôi sau này là thật hay giả?" Hiện tại, cô cũng nảy sinh sự hoang mang tương tự.
Nhưng rồi cô lại thấy câu hỏi này thật trẻ con, mang đi thảo luận với người khác thì đúng là xấu hổ.
Bất kể cô có bài xích sự thay đổi đến mức nào, kết quả phân tách nhân sự vẫn được công bố.
Ở đội ngũ mới, cấp trên tên là Cửu Ngạn, một đồng nghiệp nữ tên là Tiểu Huân. Nghiệp vụ của những người khác tạm thời chưa liên quan đến cô nên không nhắc tới. Cùng được phân về đây còn có một thực tập sinh nam sắp tốt nghiệp cao học tên là Lập Hồi.
Khi con người có nhu cầu, họ sẽ có động lực để tự học. Văn Hựu Vi bắt đầu học cách âm thầm quan sát mọi người:
Tiểu Huân: Không thích lo chuyện bao đồng, đối nhân xử thế hòa nhã, cứ mở miệng là cười, rất được Cửu Ngạn tin tưởng.
Cửu Ngạn: Một leader trẻ tuổi, ăn mặc cực kỳ có gu, trông cứ như mỗi quý phải "ăn" trung bình 5 cân tạp chí thời trang thì mới duy trì được phong cách sành điệu như vậy. Tính tình không tệ nhưng nói cực kỳ nhanh, tạo cảm giác kiên nhẫn rất có hạn, vừa mở miệng là khiến người khác phải cuốn theo nhịp độ hối hả của anh ấy.
Lập Hồi: Ngoại hình không mấy nổi bật, rất ra dáng "sinh viên". Anh ta đi theo hướng khác cô, quan tâm nhiều hơn đến quan sát ngành và xử lý dữ liệu.
Nhìn chung mọi người đều không khó gần. Văn Hựu Vi cầm mớ hỗn độn công việc trong tay thong thả gỡ rối, bỗng cảm thấy môi trường mới cũng ổn, bắt tay vào làm không thấy quá khó chịu.
Dù chưa cầm chắc offer chính thức trong tay nhưng cô đã huy động cả nhà để chuyển trọ, bản thân cô cũng thấy áp lực. Trong mắt bố mẹ, mọi thứ Văn Hựu Vi đạt được đều như lẽ tự nhiên, chưa từng có chuyện "nỗ lực mà không thành công", vì thế lần này cô vô cùng thấp thỏm, chỉ sợ bận rộn một hồi mà không được giữ lại chính thức, lúc đó thì đúng là "đội quần".
Nửa đêm, nhóm chat công việc báo yêu cầu mới. Về lý thuyết, cô không bấm vào xem để sáng mai xử lý cũng chẳng sao, nhưng nghĩ tới cái offer còn chưa chốt, cô lại lóp ngóp bò dậy, cần mẫn phác thảo bản kế hoạch, thời gian nào phản hồi cho ai, thái độ cầu thị rõ rệt.
Cửu Ngạn thả một cái icon "Like" ngay sau câu trả lời của cô.
Văn Hựu Vi thầm nghĩ: Trời đất ơi, lên đến cấp bậc như Cửu Ngạn mà cũng phải làm việc đến nửa đêm sao? Cái lộ trình thăng tiến của công ty này liệu có đáng để mong đợi không đây?
Sau khi làm xong một hồi, cô phát hiện Chu Chỉ An đã tỉnh, anh xoay người lại, lặng lẽ nhìn cô.
Cô đặt điện thoại xuống, nhào vào lòng anh, cảm thán một cách già đời: "Tiểu Chu à, em ngộ ra rồi, sự trưởng thành của con người bắt đầu từ khoảnh khắc dù không vui cũng không thể quay đầu bỏ đi được."
Chu Chỉ An đáp: "Quay đầu đúng là không đi được, muốn đi thì phải nhấc chân lên chứ."
Văn Hựu Vi nhào tới quấy rầy anh: "Em cắn chết anh cho xem."
Chu Chỉ An cũng chẳng buồn tránh, cười như không cười: "Nào, đều là của em tất." Anh cứ như vậy khiến Văn Hựu Vi cũng chẳng còn cách nào, cô áp má vào lồng ngực anh, lắng nghe nhịp tim phập phồng mà im lặng.
Những lúc cuộc đời bế tắc, bất kể có ai kéo mình một tay hay không, mình vẫn phải tự mình trải nghiệm. Cô không phải không có chuẩn bị tâm lý. Miệng thì than vãn thế thôi chứ lòng không thực sự chán việc. Công việc hiện tại tuy có chút bào mòn nhưng vẫn ở mức độ khó có thể giải quyết được, lại còn tự thuê nhà, không phải ở ký túc xá bốn người, lúc nào cũng có nước nóng để tắm, lại còn được sống chung với chàng trai xinh đẹp mình yêu, nghĩ đi nghĩ lại vẫn thấy niềm vui chiếm phần nhiều.
Kể từ khi chuyển tới đây, giữa cô và Chu Chỉ An lại bước qua một ranh giới khác. Giống như điểm tới hạn trước khi hai khối nam châm bị hút chặt vào nhau, vượt qua giá trị cực đại đó, bỗng chốc nảy sinh nhu cầu thân mật vô tận.
Thích chạm vào nhau, thích hôn nhau, thích ôm nhau. Có những chuyện nói mãi không hết, có nguồn năng lượng dùng mãi không cạn. Khi cả hai đều ở nhà, họ gần như muốn dính chặt lấy nhau.
Chính Văn Hựu Vi cũng phải thốt lên: "Sến súa quá đi Chu Chỉ An, hai đứa mình không ai có thể độc lập đi lại được à?"
Chu Chỉ An thành thực tự kiểm điểm một lát với vẻ hổ thẹn, rồi quyết định đối diện với tiếng lòng mình mà nói: "Không." Hai người nhìn nhau rồi bật cười, ôm chầm lấy nhau thành một cục.
Phòng ngủ chính thay bằng chiếc giường lớn 2m2, Văn Hựu Vi vô cùng hài lòng, mỗi ngày đều có thể vui vẻ lăn từ trong lòng anh ra rìa giường, rồi lại từ rìa giường lăn ngược vào lòng anh. "Thật tốt quá, thật tốt quá, đây chính là niềm vui của người trưởng thành sao?"
Sau này Văn Hựu Vi nghĩ lại, cô thực sự sẽ không bao giờ yêu một người nào khác theo cách cô đã yêu Chu Chỉ An nữa. Trong một đời người có thể nảy sinh bao nhiêu tâm tư được gọi là "vật liệu dễ cháy"? Tất cả những phần dễ bùng cháy nhất của cô đều đã ném hết vào mối quan hệ với Chu Chỉ An trong những năm tháng ấy rồi.
Dù có quay đầu nhìn lại, cô vẫn thấy điều đó thật tuyệt vời, giống như một giấc mơ hoang đường mà ngọt ngào, tràn ngập những bí mật tình tứ không ai hay biết.
Sau này cô mua lại căn hộ này, chủ nhà hỏi có phải vì thấy vị trí và bố cục ở đây rất tốt không, anh ấy còn nói sau khi mua căn này xong thì phất lên hẳn, nếu không phải cả nhà chuẩn bị định cư nước ngoài thì thực sự không nỡ bán. Văn Hựu Vi chỉ đáp vâng, vì ở quen nên rất thích nơi này.
Thực tế, nơi này chứa đựng quá nhiều ký ức, đối với cô nó không phải là một căn nhà thuê lâu năm, mà là một khối hổ phách khổng lồ chứa đựng những kỷ niệm.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!