Lúc đi lấy thêm thức ăn, Chu Chỉ An đã tiện tay thanh toán hóa đơn luôn, khiến Từ Minh Chương cứ xuýt xoa bảo thế này sao mà được. Một mặt ông rất hài lòng, mặt khác lại kiên quyết khách sáo, cứ thế giằng co với Chu Chỉ An một hồi lâu đầy nhập tâm.
Văn Hựu Vi cũng chẳng biết tính sao cho phải. Chu Chỉ An trả tiền thì coi như đúng lễ nghĩa, nhưng anh trả thật thì lão Từ lại thấy vô cùng ngại ngùng.
Học vấn về đối nhân xử thế cô vẫn chưa tu luyện tới nơi tới chốn, theo bản năng liền nhìn sang Văn Tiểu Tiểu. Văn Tiểu Tiểu mỉm cười tiến đến khoác tay Từ Minh Chương: "Chúng ta qua đây chơi, hai đứa nhỏ muốn làm tròn bổn phận chủ nhà, anh cứ nói lời cảm ơn là được rồi. Con cháu có năng lực mời anh ăn cơm thì phải thấy mừng mới đúng."
Bà nhìn sang Chu Chỉ An với vẻ mặt hiền từ: "Tiểu Chu vất vả rồi, hôm khác cháu với Vi Vi đi chơi thì cứ để nó mời lại, giữa bạn bè thân thiết với nhau không cần khách sáo quá."
Văn Hựu Vi nhìn bà, thầm cảm thán trong lòng: Đúng là vẫn phải nhờ mẹ ra tay.
Văn Tiểu Tiểu muốn kéo cô đi mua sắm, còn Chu Chỉ An đưa Từ Minh Chương xuống dưới khách sạn.
Văn Hựu Vi tỉ tê với mẹ: "Con phải mất bao nhiêu năm mới tu luyện được đến mức này ạ?"
Văn Tiểu Tiểu cười: "Con với bạn thân đi chơi tính toán thế nào thì với Tiểu Chu cứ tính như vậy. Cái gì cũng nhất quyết phải rạch ròi từng li từng tí, dù ý định của con là không muốn chiếm hời của người ta, nhưng nhìn vào lại hóa ra chẳng thân mật chút nào. Thằng bé cũng là đứa hiểu chuyện, lần này con nhiều một chút, lần sau mẹ nhiều một chút, có qua có lại, chẳng ai để ai chịu thiệt đâu."
Văn Hựu Vi khẽ thở dài: "Con có thể chỉ yêu anh ấy thôi mà mãi mãi không cần cân nhắc những vấn đề này không mẹ?"
Văn Tiểu Tiểu thích thú nhìn cô, đưa tay ra dấu một độ cao chỉ đến vai mình: "Mẹ cũng muốn con cứ mãi cao chừng này thôi, cứ ở nhà đọc sách, đi đâu mẹ cũng dắt tay đi theo, chẳng cần phải cả tháng trời không thấy mặt mũi. Con xem có được không?"
Văn Hựu Vi ôm lấy một bên cánh tay bà: "Ầy, mẹ ạ."
"Bố con ưng Tiểu Chu quá nên con thấy hụt hẫng à?" Bà nói.
Văn Hựu Vi tiếp lời: "Cũng không hẳn ạ. Con biết mà, bố muốn Chu Chỉ An đối tốt với con nên mới đề cao anh ấy lên như vậy. Chẳng khác gì hồi tiểu học mang trứng gà sang biếu thầy chủ nhiệm cả."
Văn Tiểu Tiểu cười ngất, cứ như thể những lời Văn Hựu Vi nói cực kỳ thú vị. Bà vốn là vậy, là một bà mẹ tôn thờ chủ nghĩa "Văn Hựu Vi là đáng yêu nhất". Văn Hựu Vi nói tiếp: "Con chỉ cảm thấy bố không cần phải làm thế. Chu Chỉ An đối với con thế nào trong lòng con tự biết, con cũng chẳng để ai bắt nạt mình đâu. Còn bố ấy à, một mặt thì tâng bốc anh ấy, mặt khác lại mong anh ấy tốt với con, bố có nhận ra sự mâu thuẫn trong tâm lý đó của mình không?
Mẹ nói xem bố có mệt không cơ chứ?"
Văn Tiểu Tiểu nghe một hồi rồi đáp: "Quan niệm của ông ấy là vậy, may mà Tiểu Chu cũng là người hiểu lẽ phải. Còn về phần bố con, con chỉ cần nhớ rằng ông ấy không có ý xấu với con, cũng chẳng có ý đồ riêng nào cả. Nhà mình có trân trọng Tiểu Chu đến đâu, có thấy thằng bé tốt đến nhường nào, thì đó cũng là vì con đang quen nó. Con luôn luôn là người ưu tiên hàng đầu."
Văn Hựu Vi khoác tay bà, cảm thấy chỉ cần có mẹ ở bên là lòng dạ lại bình yên. Nếu có thể cả đời sống bên mẹ, giống như rất nhiều năm về trước thì thật tốt. Gặp chuyện gì chỉ cần đưa mắt nhìn về phía Văn Tiểu Tiểu là mẹ sẽ giúp cô giải quyết. Chỉ cần gọi một tiếng "Mẹ" là vạn sự đại cát.
Nhưng cô biết mọi chuyện không phải như vậy. Văn Tiểu Tiểu rồi sẽ già đi, còn cô sẽ phải trưởng thành hơn nữa. Sẽ có một ngày khi Văn Tiểu Tiểu gặp chuyện gì khó khăn, ánh mắt bà sẽ tìm đến cô. Đó mới là một vòng tuần hoàn đúng nghĩa.
Hai mẹ con vừa vào đến trung tâm thương mại, Văn Hựu Vi mới hiểu ra rằng mẹ đi mua sắm không phải vì bà muốn tìm cái gì đó mới mẻ cho mình. Văn Tiểu Tiểu vung tay một cái, quẹt thẻ mua cho Văn Hựu Vi mấy bộ đồ công sở đắt tiền.
"Mẹ đoán là con chẳng để tâm đâu." Bà nói, "Chắc chắn đang tính toán cả rồi, định bụng không lấy tiền nhà nữa, đi làm rồi thì phải tự mình lo liệu hết chứ gì."
"Chuyện đó thì có vấn đề gì đâu ạ. Trưởng thành rồi mà, phải dựa vào chính mình thôi."
Văn Tiểu Tiểu bảo cô xách túi cho chắc: "Con giấu đứa trẻ thông minh của mẹ đi đâu mất rồi? Ra ngoài bôn ba, diện mạo lúc nào cũng phải trau chuốt một tí. Còn túi xách thì sao, có thích cái nào không? Nếu không có thì mẹ tự quyết đấy, cái túi xách tay màu trắng kia khá ổn, con có thích đeo hay không là một chuyện, nhưng nhất định phải có một cái, tránh để lúc cần lại cuống cuồng tìm không ra."
Văn Hựu Vi gần như không biết nói gì hơn. Cô phải thừa nhận rằng, đạo lý của mẹ không sai chút nào.
Về đến khách sạn, cô bị mẹ gọi lên phòng. Văn Tiểu Tiểu chuyển cho cô một khoản tiền, Văn Hựu Vi nhìn qua, con số đủ để cô trả tiền thuê nhà trong vòng hai năm.
Cô đương nhiên không chịu nhận.
Văn Tiểu Tiểu nói chuyện dọn nhà mới mà không nhận quà thì sao được, đây là tấm lòng của cả bố và mẹ dành cho cô.
"Chưa đến mức đó đâu ạ." Văn Hựu Vi đáp, "Con lớn rồi, không thể lấy được."
Từ Minh Chương thấy cô không nhận cũng đâm lo, động tác pha trà nước bên cạnh cũng dừng hẳn lại, ông nhìn hai mẹ con nhưng chẳng tìm được lời nào thích hợp để xen vào.
Văn Tiểu Tiểu ngồi xuống, khẽ thở dài: "Trên đời này có rất nhiều đạo lý mà mọi người cứ truyền tai nhau, mẹ cũng chẳng biết chúng từ đâu mà ra nữa."
Bà nói: "Thời của bố mẹ ngày xưa gia đình khó khăn, có tay có chân là phải ra ngoài làm lụng, nằm dài ăn bám gia đình là không đúng. Nhưng thời đại bây giờ đã khác, con có chăm chỉ đến mấy thì hai năm đầu mới đi làm cũng chẳng dễ dàng gì. Đám trẻ ngoài kia sống khổ cực, có phải vì chúng lười biếng đâu? Có siêng năng đến mấy cũng không chọi lại được mức lương ít ỏi, trừ tiền nhà, trừ tiền ăn uống thì còn lại được bao nhiêu?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!