Khi bước chân trở lại khuôn viên trường, Văn Hựu Vi đã không còn bị những chuyện cũ bủa vây như cô từng lo sợ.
Kết thúc kỳ nghỉ, Chu Chỉ An tặng cô một chiếc nhẫn mới. Bề mặt nhẫn tuy giới hạn, nét khắc cũng đầy trừu tượng, nhưng cô vẫn nhận ra được — đó là đường chân trời, nơi phân cách giữa biển khơi và bầu trời.
Năm 17 tuổi, Văn Hựu Vi từng nói: "Đất trời bao la, tất cả đều là của em."
Sự lạc quan mù quáng và lòng nhiệt huyết xốc nổi đối với thế giới này thời thơ ấu, liệu có còn tồn tại sau khi bị những biến cố tồi tệ giáng cho một đòn đau điếng? Bạn có còn cảm thấy cuộc đời thú vị và rộng mở nữa không?
Khi tặng chiếc nhẫn cho cô, Chu Chỉ An đã nói: "Thế giới này rộng lớn lắm, Vi Vi ạ." Những gì đã qua sẽ mãi mãi ở lại phía sau, còn em có một tương lai rực rỡ và vô vàn ngày mai đang chờ đón.
Kỳ thực tập lớn vào đầu học kỳ mới, cô đã giành được cơ hội đến Thái Hòa.
Quá trình phỏng vấn vô cùng khắc nghiệt, từng vòng loại người không chút nương tay. Có lẽ đây là lần đầu tiên nhiều người cảm nhận được cảm giác bị "lựa chọn và sàng lọc". Khi mới vào trường, ai nấy ít nhiều đều nhận được sự ngưỡng mộ trong vòng tròn nhỏ của mình, coi đó là một thành công nho nhỏ; nhưng vài năm sau bước ra từ đây, họ lại trở thành một người tìm việc bình thường không thể bình thường hơn.
Chẳng có thành quả giai đoạn nào đủ để người ta hưởng thụ cả đời, cuộc sống vốn được cấu thành từ việc không ngừng tiến về phía trước.
Tâm lý của Văn Hựu Vi khi đi phỏng vấn cực kỳ tốt. Sau cuộc đối đáp dài, người phỏng vấn hỏi cô có câu hỏi nào muốn đặt ra không, Văn Hựu Vi hào hứng đáp: "Có ạ, em có hai câu."
Cô nói: "Câu hỏi thứ nhất là, khoảnh khắc khiến anh chị cảm thấy tự hào nhất khi làm việc ở đây là gì? Câu hỏi thứ hai, nếu em muốn làm tốt được như mọi người, em cần phải cải thiện thêm ở những điểm nào?"
Người phỏng vấn nhìn cô mỉm cười, để lộ vẻ mặt như đang hoài niệm: "Khoảnh khắc tự hào nhất sao…"
…
Ngày nhận được email thông báo chính thức, cô vui sướng đến mức ôm chầm lấy Chu Chỉ An rồi dùng sức nhấc lên. Chu Chỉ An cảm nhận được đôi tay cô siết chặt. Vì quá gồng sức, biểu cảm trên mặt Văn Hựu Vi lộ ra vài phần "hung tợn", cô cứ giữ nguyên ý đồ không rõ ràng đó một hồi lâu mà chẳng chịu buông anh ra. Chu Chỉ An bị siết đến mức sắp không thở nổi, đành dùng chút hơi tàn cuối cùng để bày tỏ sự thắc mắc: "Em… hay là em nói xem, cái hành động này của em có ý đồ gì vậy hả?"
Văn Hựu Vi ấm ức mô tả lại viễn cảnh trong đầu mình, cô nói cô muốn bế bổng Chu Chỉ An lên rồi xoay vòng vòng, giống như những khoảnh khắc hạnh phúc thường thấy trong phim ảnh, để bắp chân của Chu Chỉ An co lên, chân rời khỏi mặt đất. Chẳng phải là lãng mạn lắm sao?
Chuyện lạ có thật đấy, Chu Chỉ An thầm nghĩ, nhưng anh đủ khôn ngoan để không thốt ra lời nào.
"Tại anh cao quá thôi, làm cho đôi chân anh rời khỏi mặt đất có hơi khó khăn chút." Cô bao biện.
"Phụt!" Chu Chỉ An không nhịn được mà bật cười đến sặc, suýt chút nữa thì vui quá hóa buồn ngay trong khoảnh khắc này.
Văn Hựu Vi hậm hực lườm anh.
Chu Chỉ An cố gắng cứu vãn tình hình: "Hay là… để anh tự nhún người nhảy lên một cái nhé?"
Văn Hựu Vi chỉ để lại cho anh một tiếng "Hừ" đầy dõng dạc rồi quay ngoắt đi thẳng.
Nếu để Văn Hựu Vi năm 27 tuổi nhìn lại, cô sẽ nói rằng những gì gặp phải lúc mới đi làm đều là chuyện nhỏ. Nhưng đối với Văn Hựu Vi mới ngoài 20, những màn "vùi dập" từ thực tế công sở đã chính thức bắt đầu.
Hồi còn đi thực tập lặt vặt, vai trò của cô chỉ là chân sai vặt, có đầu việc cụ thể, yêu cầu hoàn thành rõ ràng, giống như chơi một trò chơi đã có sẵn hướng dẫn phá đảo. Cùng lắm thì làm việc hơi phiền một tẹo, tốn thời gian một tẹo, nhưng cuối cùng đều sẽ giải quyết được, và quan trọng là giải quyết có mục tiêu xác định.
Đến Thái Hòa, mọi thứ bắt đầu trở nên khác biệt. Nói đi cũng phải nói lại, đây không hẳn là chuyện xấu, họ không xem thực tập sinh là chân chạy vặt mà kéo thẳng người mới vào tham gia dự án. Văn Hựu Vi nhìn nhiệm vụ được giao, thầm nghĩ họ thật sự không coi đám "lính mới tò te" như mình là người ngoài, một mặt thấy an ủi, mặt khác lại cảm thấy không chắc chắn cho lắm.
Nếu mọi việc đều giống như chơi game thì tốt biết mấy: có sân tập để làm quen, luyện kỹ năng thuần thục rồi ra đấu với những đối thủ hạng thấp, sau đó mới từng bước leo lên cao. Nhưng thực tế là, chuyện gì đến là đến, nó chẳng thèm hỏi trước xem liệu bạn có thể tiêu hóa nổi hay không.
Vạn sự vụn vặt ập đến hết lớp này đến lớp khác, đẩy người ta vào một trận mưa lớn mà gần như chẳng có chút đệm đỡ nào, thậm chí không cho nổi một chiếc ô rách, cứ thế mà dội thẳng vào đầu vào mặt.
Văn Hựu Vi bắt đầu trải nghiệm cảm giác đi làm bằng tàu điện ngầm mất một tiếng rưỡi mỗi chiều. Ban đầu cô rất lạc quan khi dự tính thời gian đi làm, cứ ngỡ đã tìm ra cách cân bằng giữa công việc và yêu đương — dành thời gian trên tàu để trò chuyện với Chu Chỉ An, vừa hay bù đắp được khoảng trống thiếu hụt thời gian bên nhau.
Kết quả thì sao, toàn bộ thời gian đó đều dùng vào việc đối soát công việc. Lần đầu gặp phải, cô còn thầm nghĩ: "Sao những người này không biết quy hoạch thời gian gì cả, có vấn đề gì sao không nói hết trong giờ làm việc đi". Gặp thêm vài lần nữa thì cô hiểu ra ngay, giờ làm việc có lẽ cũng là một "dải phổ liên tục", không có ranh giới rõ ràng. Chỉ cần người còn đó, mạng còn đó, thì ở đâu cũng là giờ làm việc.
Đôi khi cô thấy thích thú một cách tinh vi cái sự bận rộn đó. Lần đầu tiên ôm máy tính sửa bảng biểu trên tàu điện ngầm, cô thậm chí còn thấy khá ngầu, ít nhất là về cường độ công việc đã tiệm cận với hình ảnh "tinh anh công sở" mà cô hằng mong đợi. Bận rộn nghĩa là có người cần đến bạn, điều đó cũng không tệ đúng không? Nhưng sau này cứ dăm ba bữa lại diễn ra một lần, Văn Hựu Vi đã chẳng còn dám cất máy tính vào túi khi lên đường. Cô mặc quần dài có túi, chìa khóa ký túc xá và khăn giấy đều nhét vào túi quần, điện thoại xỏ dây đeo vào cổ, máy tính thì ôm trên tay, chủ yếu nhắm tới một sự "tự do tăng ca" — bất cứ lúc nào, bất cứ nơi đâu, chỉ cần mở máy tính ra là có thể làm báo cáo.
Khi nửa tháng đầu sắp kết thúc, lần đầu tiên Văn Hựu Vi sụp đổ vì công việc. Cô nén lại không phát tác trước mặt người khác, nhắn tin bảo Chu Chỉ An chờ mình ở cửa ga tàu điện ngầm.
Chuyến tàu cuối cùng cập bến, thấy bóng người quen thuộc ở lối ra, cô lao thẳng vào lòng Chu Chỉ An: "Em muốn chết quá đi mất."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!