Chương 22: (Vô Đề)

"Em nghĩ ra rồi! Anh biết không Chu Chỉ An, đối với em, anh chính là Trương Hoài Dân cùng Tô Đông Pha ngắm trăng đấy!"

(*) Trương Hoài Dân và Tô Đông Pha (Tô Thức) là hai nhân vật lịch sử nổi tiếng thời nhà Tống, Trung Quốc, thường được nhắc đến cùng nhau trong các câu chuyện văn học và triết học, đặc biệt qua giai thoại về sự giao lưu, chia sẻ triết lý sống và đạo đức, thể hiện qua cách họ nhìn nhận cuộc sống, tài sản và sự giác ngộ tâm linh. Điển tích được nhắc đến trong truyện:

Chuyện kể rằng đêm trăng đẹp, Tô Đông Pha không ngủ được bèn đến chùa Thừa Thiên tìm bạn là Trương Hoài Dân, và thấy Trương cũng chưa ngủ. Hai người cùng dạo chơi ngắm trăng. Hựu Vi ví Chu Chỉ An là Trương Hoài Dân ý nói anh là người tri kỷ, luôn sẵn sàng lắng nghe và thấu hiểu cô bất kể lúc nào.

Chu Chỉ An ngẩn người một lát, rồi giọng anh mang theo tiếng cười không nén nổi: "Vi Vi, cuối cùng anh cũng đã tìm được đáp án cho câu hỏi mà anh từng thắc mắc hồi còn đi học rồi."

"Hửm?"

"Trương Hoài Dân không phải là không ngủ, mà là bị Tô Đông Pha gửi tin nhắn thoại đánh thức đấy chứ."

"…" Văn Hựu Vi đáp: "Thôi chào anh nhé, giải tán!"

Chu Chỉ An thu lại nụ cười, thấp giọng hỏi: "Vậy nên… em nhớ Trương Hoài Dân rồi à?"

Văn Hựu Vi mơ hồ cảm thấy có gì đó sai sai: "Đợi đã, anh đợi chút, em thấy quan hệ của hai ông ấy hình như không phải kiểu đó đâu."

Chu Chỉ An cũng phản ứng lại, thế là hai người ở hai đầu đường truyền mạng cùng cười đến không nhặt được mồm.

(*) Giai thoại nổi tiếng nhất của 2 vị trên lại không tương thân tương ái cho lắm. Chuyện kể rằng khi đại văn hào Tô Đông Pha đến thăm Trương Hoài Dân, một người giữ kho tài sản nhà nước. Tô Đông Pha viết thơ ca ngợi "tâm thanh tịnh" của ông bạn, nhưng sau đó nhận ra Trương Hoài Dân đã biển thủ tài sản và tự coi mình thanh tịnh; Tô Đông Pha sau đó phải chịu phạt và tự mình nghiệm ra bài học.

Trong quá trình trưởng thành, có người học được cách im lặng, có người lại học được cách để nói năng tốt hơn.

Văn Hựu Vi khi ấy tràn đầy sức sống, cô hấp thụ đủ dưỡng chất từ môi trường xung quanh, lại có không gian rộng mở. Nhiệm vụ duy nhất dành cho cô là mạnh mẽ và nỗ lực vươn mình, vươn những cành lá của mình ra xa hơn nữa. Những vấn đề mới chưa bao giờ khiến cô muộn phiền, ngược lại còn khiến cô hưng phấn; chúng là những nhiệm vụ mới trong trò chơi cuộc đời, hoàn thành xong sẽ nhận được phần thưởng kinh nghiệm và cộng thêm thuộc tính nhân vật.

Sự bộc bạch về giao tiếp mà cô khơi mào khiến cả hai đều cảm thấy vô cùng tâm đắc. Dù cách biệt đại dương, nhiều ngày không gặp, nhưng thật bất ngờ, mối quan hệ của họ như bước vào một giai đoạn mới.

Họ bắt đầu yêu thích việc viết email cho nhau, đó là những lá thư tay của thời đại điện tử. Họ có nhiều chuyện để nói với nhau hơn trước, chia sẻ niềm vui, và cả những lúc yếu lòng.

Văn Hựu Vi đôi khi vừa học xong một tiết học tuyệt vời, cô sẽ viết cả một bài dài dằng dặc chia sẻ cảm nhận với anh, nghĩ gì viết nấy. Sau những lúc "xả" hết tâm tư một cách sảng khoái, cô lại nghĩ: Vẫn cứ phải là Chu Chỉ An thôi, nếu không thì nói những điều này với ai mà người ta hiểu được cơ chứ?

Những bức thư Chu Chỉ An gửi đến đôi khi mở đầu bằng: "Gửi Vi Vi cách anh 12 múi giờ", "Gửi cô nàng xinh đẹp có bảy chiếc khuyên tai", "Gửi cô Văn mà anh thương nhớ". Phần ký tên đôi khi là: "Chu Chỉ An kẻ đã lỡ buổi tập thể dục sáng", "Chu Chỉ An kẻ đang nhớ Văn Hựu Vi", "Tiểu Chu kẻ không muốn đọc tài liệu nghiên cứu nữa".

Từng chữ từng câu được dệt nên, trở thành sợi chỉ đỏ vượt qua khoảng cách địa lý. Văn Hựu Vi đều lưu lại hết, xuất bản thành tệp PDF để sưu tập.

Học kỳ đó nhanh chóng trôi qua. Một mặt cô thỏa mãn với việc mở mang kiến thức, thêm vào album cuộc đời những ký ức tươi đẹp mới, mặt khác cô lại nôn nóng muốn về nhà — cô quá nhớ Chu Chỉ An rồi. Cảm giác này khác với nỗi nhớ bố mẹ, đó là một nỗi nhớ gần như nôn nóng, khiến trái tim nóng bừng lên.

Cô nhớ những lúc nắm tay anh đi từng vòng trên đường chạy nhựa của sân vận động, nhớ những lúc tan học vừa vỗ đùi anh vừa hào hứng kể về nội dung bài giảng. Nhớ mùi hương thanh khiết trên người Chu Chỉ An, nhớ đôi bàn tay khô ráo và ấm áp. Cũng chính lúc này cô mới nhận ra, hai năm qua thời gian họ dành cho nhau quá ít, đến mức muốn lấy tư liệu trong trí nhớ ra để lật xem cũng thấy thiếu thốn.

Mặc dù Chu Chỉ An đã hỏi từ sớm, nhưng ngày về cô lại không để anh ra đón. Vì đi cùng còn có thầy cô và bạn bè, có sự sắp xếp riêng nên không tiện để trút hết nỗi lòng. Đợi đến khi cất xong hành lý, cô mới báo cho Chu Chỉ An rằng mình đã đứng trên cùng một mảnh đất với anh.

Chu Chỉ An thực ra đã đến từ lâu. Anh ôm một bó hoa, mặc chiếc áo khoác mỏng mà Văn Hựu Vi thích nhất. Giữa tiết trời đông giá rét này, Văn Hựu Vi ngắm nghía anh một lượt, không nhịn được mà cười tươi hơn: "Anh không lạnh hả?"

Mũi Chu Chỉ An hơi đỏ lên, bộ dạng này đúng là phong lưu hào hoa, nhưng quả thực là thiếu đi sự ấm áp của việc bảo hộ. Văn Hựu Vi lao đến ôm chầm lấy anh, vòng tay qua eo, vùi đầu vào lồng ngực anh: "Đúng là trọng phong độ, khinh nhiệt độ rồi."

Chu Chỉ An vẫn cố chấp: "Anh không lạnh."

Văn Hựu Vi khẽ nới lỏng tay, cười bảo: "Không lạnh thì không ôm nữa."

Chu Chỉ An lập tức ấn cô lại vào lòng, không cho cô nhìn thấy vẻ mặt mình, như thể chịu thua mà nói: "Sắp đóng băng đến nơi rồi, em làm ơn làm phước đi."

Văn Hựu Vi bỗng thấy lòng mềm nhũn, cô hỏi: "Sao anh biết em về rồi?"

Chu Chỉ An hơi cúi đầu hít hà mùi hương trên tóc cô, thủ thỉ: "Có người khác trong khoa em đăng ảnh rồi."

Chuyện hành động tập thể mà, chẳng phải bí mật gì, có bạn học trước khi lên máy bay đã đăng ảnh kỷ niệm cả đoàn lúc rời đi, còn khoe cả thẻ lên máy bay nữa.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!