Chương 2: (Vô Đề)

Suốt cả buổi chiều, những người đến tìm Văn Hựu Vi bàn việc đều có biểu hiện rất quái lạ, trông họ còn có vẻ bị "sốc" hơn cả cô. Một cô gái chơi khá thân trong nhóm tên là Thủy Thanh có mua cho cô một ly trà sữa. Văn Hựu Vi cảm kích nhận lấy, cười bảo: "Đúng loại 30% đường cơ à, có tâm đấy."

Nói về việc có thấy ấm ức hay không, Văn Hựu Vi tự nhận mình chẳng rộng lượng đến mức có thể vui vẻ chấp nhận hết mọi tiếng xấu về mình. Chẳng qua gần đây ý chí chiến đấu của cô đã cạn kiệt, lòng cũng nảy sinh sự chán chường, cô không chắc mình có muốn tiếp tục thế này nữa không. Một khi đã có ý định rời đi, vài chuyện thị phi bỗng nhiên chẳng còn quan trọng nữa.

Năm thứ hai vào Thái Hòa, Văn Hựu Vi quen biết Trần Thuật. Khi ấy cô cảm thấy bộ phận cũ của mình quá an phận thủ thường, cô muốn đi theo một người sếp có chí tiến thủ và đầy triển vọng; một người nhất mực muốn làm nên chuyện lớn, thủ đoạn linh hoạt lại dám nghĩ dám làm. Thế là hai bên trúng tiếng sét ái tình công việc, không lâu sau Văn Hựu Vi thuận lợi chuyển công tác thành cấp dưới của Trần Thuật.

Hiện giờ Trần Thuật sắp thăng chức, việc ôm chặt lấy "chiếc đùi lớn" này để cùng nhau lên như diều gặp gió là một lựa chọn không tồi, nhưng Văn Hựu Vi lại đang do dự.

Cô đã chứng kiến Trần Thuật "thần cản giết thần" để leo lên vị trí hiện tại. Hồi trước còn một nhóm khác bên cạnh, người phụ trách tên là Lâm Độ, ngang hàng với Trần Thuật, hay nói cách khác là đối thủ cạnh tranh. Có lần họp cùng Diêm Quân, nhắc đến dự án mới của Lâm Độ, Diêm Quân hỏi liệu anh chàng có thể đẩy nhanh tiến độ hơn được không. Lâm Độ lộ vẻ khó xử, nhưng lại không tiện từ chối thẳng thừng yêu cầu của sếp tổng, chỉ cười nói một cách mập mờ.

Diêm Quân với vẻ mặt hiền hòa quay sang hỏi ý kiến những người trẻ có mặt tại đó. Văn Hựu Vi thực sự đã suy nghĩ về vấn đề này, khi chạm phải ánh mắt của Diêm Quân, cô ngây thơ phát biểu rằng nếu sắp xếp như vậy thì khâu thực thi đúng là sẽ rất gấp gáp.

Lâm Độ hơi khựng lại, rồi ngay lập tức cười rạng rỡ, nói với sếp tổng: "Sếp Diêm xem kìa, không phải mình tôi nói đâu nhé, ai cũng thấy thời gian như vậy là làm khó anh em."

Tim Văn Hựu Vi thắt lại, nhận ra mình vừa lỡ lời, cô lo lắng liếc nhìn Trần Thuật. Trần Thuật không đáp lại ánh mắt của cô, anh ta vẫn ngồi đó đầy thong dong, vừa thản nhiên chỉnh lại cổ tay áo, vừa nở nụ cười tươi rói: "Mảng nghiệp vụ khác nhau, cộng sự của chúng tôi có lẽ không rõ bên đó lắm, nhưng các bộ phận anh em thì nên quan tâm lẫn nhau mà. Có điều lão Lâm này, bên anh mà liều mình tăng ca như thế, bên tôi đây cũng chẳng dám tụt lại phía sau đâu.

Hai cỗ xe ngựa của sếp Diêm phải cùng chạy chứ lị."

Diêm Quân cười tủm tỉm, khẽ phẩy tay: "Cùng chạy chứ. Chạy thử xem nào, giám đốc Lâm."

Lâm Độ cuối cùng cứng họng không nói được lời nào nữa.

Sau chuyện đó, Văn Hựu Vi vẫn không tài nào hiểu hết được ngụ ý sâu xa.

Cô không muốn thừa nhận mình ngu ngốc, nhưng buộc phải công nhận câu nói đó quá sức đường đột. Sau một hồi dằn vặt, cô chủ động tìm Trần Thuật để hỏi: "Sếp Trần, ban nãy… em không nên lên tiếng đúng không?"

Trước đó họ hợp tác rất vui vẻ vì ăn ý trong công việc. Nhưng khi thực sự trở thành cấp dưới trực tiếp, cô mới nhận ra có nhiều lúc mình không thể theo kịp tư duy của Trần Thuật.

Gương mặt Trần Thuật vẫn trầm ngâm không chút biểu cảm, một lúc sau anh ta mới nở một nụ cười cực kỳ ngắn ngủi: "Có phải cô thấy thời gian gấp gáp, nhiệm vụ nặng nề, nên muốn nói một câu công bằng cho đồng nghiệp cũng chẳng có gì sai đúng không?"

Văn Hựu Vi không trả lời, nhưng ánh mắt cô đã nói lên tất cả.

Trần Thuật hít một hơi sâu, dường như cuộc trò chuyện này đang tiêu tốn khá nhiều sự kiên nhẫn của anh ta: "Cô em ạ, con người ta phải hiểu rõ mình đang đứng ở đâu, và tại sao mình lại đứng ở đó."

Anh ta nói tiếp: "Nếu cô chỉ muốn vùi đầu vào một công việc tầm thường, rồi làm "anh em tốt" với tất cả những người cô quen, thì việc gì phải đến đây? Đã đến đây rồi, cô muốn đạt được gì ở Thái Hòa? Cô đi theo tôi, cô định tiến xa đến mức nào? Nếu không nghĩ cho kỹ, chỉ vài năm nữa thôi, cô sẽ bị chính những người xung quanh mình bỏ xa đấy."

Văn Hựu Vi im lặng, dáng vẻ như đang nghiền ngẫm điều gì đó.

Thấy thái độ của cô khá cầu thị, Trần Thuật bồi thêm: "Thời gian không đủ, theo cô sếp Diêm có nhìn ra không?"

Văn Hựu Vi ngẩn người. Trần Thuật nói tiếp: "Dạo này Lâm Độ làm việc có phần hơi thong dong quá rồi. Anh ta tưởng cứ mang nguyên bộ sậu của mình vào đây, có nền tảng tốt hơn là tự khắc mọi chuyện sẽ lên hương. Nhưng cái mô hình đó còn trụ được bao lâu? Sếp Diêm vì muốn giữ anh ta nên mới gây áp lực để rèn giũa đấy thôi. Con người ta nếu không nếm trải đau đớn, làm sao mà thay đổi được?"

Văn Hựu Vi hoàn toàn cạn lời. Từ khi vào Thái Hòa, cô chỉ biết cắm đầu chạy về phía trước, dốc toàn lực cho chuyên môn mà chưa từng nghĩ đến những vấn đề sâu xa như vậy. Đứng trước Trần Thuật lúc này, cô bỗng cảm thấy hổ thẹn như bị l*t tr*n sự ngây ngô của mình.

Sau này, Lâm Độ bị tố cáo nặc danh vì nhận hối lộ của nhà cung cấp. Khi sự việc được xác thực, Lâm Độ lặng lẽ rời khỏi Thái Hòa, còn Trần Thuật thâu tóm luôn mảng nghiệp vụ của đối thủ cạnh tranh.

Văn Hựu Vi dần nhận ra mình thiếu đi sự nhạy bén cần thiết. Cô mãi vẫn không thể tu luyện thành cái hình mẫu mà Trần Thuật kỳ vọng — kẻ có thể đi một bước tính trước ba bước, thấu thị tâm can của tất cả mọi người. Thế là cô dần quen với việc chỉ tập trung làm tốt phần việc của mình, giải quyết mọi chuyện lớn nhỏ mà Trần Thuật giao phó, chứng kiến anh ta như cá gặp nước tại Thái Hòa.

Lần thăng chức và điều chuyển này của Trần Thuật thực sự là một cuộc "tắm máu". Anh ta không còn là quân tốt thí nữa, việc anh ta vượt mặt sếp trực tiếp là Diêm Quân để dắt cả bộ sậu ra đi đã gây ra tổn thất không hề nhỏ. Văn Hựu Vi đứng giữa tâm bão, trông bề ngoài thì có vẻ bình thản, nhưng thực ra là vì cô hoàn toàn chẳng biết phải phản ứng thế nào. Cô chỉ biết cúi đầu làm việc, có lẽ cộng thêm chút may mắn nên những dự án qua tay cô đa phần đều có kết quả tốt.

Cô nghĩ Trần Thuật chắc cũng chẳng hài lòng về mình lắm, hẳn là anh ta vẫn đang tích cực tìm kiếm một trợ thủ đắc lực hơn, nhất là sau khi thăng chức. Nhưng chuyện đời mà, làm gì có gì hoàn mỹ, mẫu hình lý tưởng và thực tế khó lòng mà khớp nhau, nên phần lớn chỉ là "dùng tạm" cho qua chuyện. Tìm được người dùng tạm được đã là tốt lắm rồi. Chẳng phải chính cô cũng không hài lòng về Trần Thuật đó sao, nhưng khổ nỗi cô cũng chưa tìm được ai khá hơn đấy thôi?

Đã gần nửa đêm, những ngọn đèn trong khu văn phòng tắt đi từng cái một. Khi đồng nghiệp đã về hết, Văn Hựu Vi một mình lên sân thượng châm một điếu thuốc.

Cái buồn để người khác thấy chỉ là loại nỗi buồn mang tính xã giao, còn khi thực sự sầu não, người ta chỉ muốn trốn đi một mình.

Cô 27 tuổi, có trong tay tấm danh thiếp bóng bẩy và mức lương hậu hĩnh — dường như là tất cả những gì cô từng khao khát năm 17 tuổi. Nhưng dường như cô cũng đã đánh mất đi những khả năng khác của cuộc đời.

Cô lướt điện thoại trong vô định, ánh nhìn lướt qua cuộc sống của đủ loại người, từ thân thiết đến xa lạ, thầm phân định trong lòng xem kiểu cuộc đời nào mới thực sự có ý nghĩa.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!