Bố mẹ Từ cảm thấy cái tên "Chiêu Quân" này đặt rất khéo, bởi khi Từ Chiêu Quân lên 2 tuổi, nhà họ Từ quả nhiên có thêm một mụn con trai là Từ Minh Chương. Vì bố mẹ bận rộn suốt ngày, Từ Minh Chương gần như là một tay chị gái nuôi lớn. Lúc Từ Chiêu Quân còn chưa cao bằng bệ bếp, chị đã học được cách đứng lên chiếc ghế lùn để nấu cơm cho cả nhà. Khi làm việc nhà, chị dùng tấm vải quấn và dây thừng địu em trai trên lưng, đi đâu cũng mang theo.
Dưới những quan niệm cũ kỹ của bố mẹ Từ, có thể tưởng tượng được cảnh ngộ của Từ Chiêu Quân trong nhà ra sao. Còn Từ Minh Chương thì sao? Bố mẹ vắng bóng quanh năm vì mưu sinh, vị trí "người mẹ" trên danh nghĩa vốn trống trải, và người thực sự đóng vai trò người mẹ đối với ông chính là người mà ông gọi là chị gái.
Có một nguyên nhân khác khiến ông luôn ra sức bảo vệ Từ Chiêu Quân, điều mà sau này khi kể với vợ, Từ Minh Chương vẫn cảm thấy khó mở lời. Ông và chị gái có diện mạo giống nhau tới bảy phần. Sau khi Từ Minh Chương cao lớn phổng phao, hai chị em đứng cạnh nhau trông như một cặp song sinh. Chính vì vẻ ngoài có phần "nữ tính" này mà Từ Minh Chương phải chịu không ít lời trêu chọc khiếm nhã trong thôn; có người còn gọi ông và chị gái là "hoa tỷ muội".
Giữa muôn vàn sự bất công bủa vây, ông tự thấy vận mệnh của mình và Từ Chiêu Quân gắn kết chặt chẽ hơn bao giờ hết.
Năm Từ Chiêu Quân 15, 16 tuổi, đã có người muốn hỏi vợ cho chị. Đối tượng là một gã lông bông lười nhác trong thôn, bình thường không chỉ dùng lời lẽ quấy rối Từ Chiêu Quân mà còn nhục mạ cả ông. Từ Minh Chương tức giận đuổi thẳng cổ mấy bà mối muốn dạm ngõ. Bố mẹ ông thì chẳng bận tâm, chỉ cười mắng con trai vài câu rồi thôi. Ở địa phương đó, 15, 16 tuổi bàn chuyện cưới xin không phải là quá sớm, ai mà chẳng trải qua một lần như thế, có gì mà không thể bàn?
Sau khi Từ Chiêu Quân học xong cấp hai, trước mắt chị chỉ có hai con đường: lên thành phố làm thuê hoặc lấy chồng, tất nhiên cũng có thể làm cả hai cùng lúc. Từ Minh Chương khi đó đã được giáo dục ở trường, ông biết đó đều không phải là những con đường giúp con người ta đi lên. Từ Chiêu Quân muốn học, nên Từ Minh Chương đã kéo cả giáo viên của chị đến tận nhà thuyết phục, kiên quyết nói rằng dù thế nào cũng phải để chị học xong cấp ba. Từ Minh Chương chính là "người phát ngôn" của chị trước mặt bố mẹ, bởi lẽ cùng một câu nói, chỉ khi thốt ra từ miệng ông mới được bố mẹ lắng nghe.
Hoàn cảnh kinh tế gia đình khó khăn, Từ Minh Chương tự biết rằng mỗi một thứ ông đòi hỏi, cuối cùng thường sẽ đổ dồn lên đầu Từ Chiêu Quân, biến thành thứ mà chị phải hy sinh để chi trả. Lúc đó đầu óc Từ Minh Chương còn nhạy bén, dưới sự giúp đỡ của giáo viên, ông đã xin vào một trường nội trú công lập ở huyện bên cạnh, sống dựa vào học bổng và tiền trợ cấp, không tiêu tốn nhiều tiền của bố mẹ. Tính toán như vậy thì trong nhà cũng giống như chỉ nuôi một đứa con.
Trải qua bao nhiêu tranh cãi, cuối cùng Từ Chiêu Quân cũng được vào học trường cấp ba của thôn. Ngôi trường toàn là con trai ấy.
Để tiết kiệm tiền xe cộ, suốt hai năm Từ Minh Chương không hề về thôn lần nào.
Bố mẹ cũng chưa từng một lần lên thăm ông. Mỗi dịp lễ Tết, Từ Minh Chương dành dụm tiền tiêu vặt để gọi điện về nhà, bố ông luôn chỉ hỏi ông có thi đứng thứ nhất không, có thể đỗ vào trường nào, sau này có được phân phối công việc không. Từ Minh Chương lờ mờ cảm nhận được, sự khác biệt giữa ông và Từ Chiêu Quân trong ngôi nhà này chỉ nằm ở giới tính.
Họ không được nuôi dưỡng như những đứa trẻ, mà là những… vật dụng có công năng riêng biệt, và tình yêu thương nhận được từ bố mẹ cũng mỏng manh như nhau.
Thế nhưng Từ Chiêu Quân vẫn luôn đi thăm ông. Chị mượn xe đạp để lặn lội đường xa, mang cho ông những món ăn tự tay mình làm. Nhưng quãng đường thực sự quá xa xôi, ông cũng không để chị thường xuyên tới. Có một lần Từ Chiêu Quân đội mưa đến, nhìn em trai hồi lâu. Từ Minh Chương hỏi chị có chuyện gì, chị mở chiếc túi vải nhỏ tùy thân, lấy ra hai cuốn vở bài tập mới, nói là kết quả thi cuối kỳ của mình rất tốt nên được thầy cô khen thưởng, chị muốn tặng cho ông.
Từ Minh Chương cười bảo: "Chị cũng phải dùng mà", nhưng Từ Chiêu Quân rất cố chấp. Gió to mưa gấp, chiếc túi vải không chống nước tốt nên vở bài tập bị thấm nước ít nhiều, trang giấy sờ vào thấy mềm oặt, mang về cũng chưa chắc dùng được nữa, nên Từ Minh Chương đã nhận lấy. Ông dặn chị sau này đừng đến vào thời tiết như vậy, chỉ còn một năm nữa thôi ông sẽ tự về thăm chị.
Năm cuối cùng đó ông không hề gặp Từ Chiêu Quân, chỉ vùi đầu vào ôn thi. Những đứa trẻ ở gia đình như ông, muốn tìm cho mình một lối thoát thì phải vắt kiệt sức lực mà phấn đấu.
Năm 15 tuổi, ông học xong cấp hai, hớn hở trở về nhà. Ông phát hiện trong nhà đã dựng thêm một gian phòng mới, và cũng phát hiện ra… chị gái không còn nữa.
Những người trong cùng một ngôi làng đôi khi nảy sinh một mối liên kết còn chặt chẽ hơn cả địa duyên; họ bị ràng buộc bởi quan niệm và gia tộc thành một tập thể. Từ Minh Chương khi còn sống ở thôn là một "cậu bé không giống con trai", vì vậy ông bị gạt ra khỏi nhóm thanh niên nòng cốt. Đi học xa vài năm, ông chẳng thân thiết với ai trong thôn cả. Không một ai nói rõ ràng ngọn ngành cho ông biết, chỉ có những lời bàn tán mập mờ khiến ông kinh hãi tột độ.
Lúc này ông mới biết, Từ Chiêu Quân vừa nhập học cấp ba không lâu đã bị đám lưu manh trong thôn nhục mạ. Chị không chịu gả cho đối phương để "êm chuyện", nên những lời đồn đại bẩn thỉu cứ thế bám theo chị như hình với bóng. Cuối cùng, chị từ bỏ học hành để đi làm thuê, nhưng cũng chẳng đi được xa.
Làm phục vụ bàn, Từ Chiêu Quân lại chạm trán với chính những kẻ đồng hương lên thành phố làm thuê. Chúng kéo đến nhà hàng nơi chị làm việc, vây quanh chị bằng những lời lẽ tục tĩu, hủy hoại hoàn toàn cuộc sống mới mà chị ngỡ rằng chỉ cần chạy trốn là có thể bắt đầu lại. Cuối cùng, bố mẹ Từ cũng gọi điện bắt chị trở về để mau chóng kết hôn.
Từ Chiêu Quân quay về thôn. Ngay đêm tiền sính lễ được gửi đến, chị đã gieo mình xuống sông.
Từ Minh Chương vừa bàng hoàng vừa chắp vá lại sự thật. Ông muộn màng nhận ra lần chị đội mưa đến thăm, có lẽ là lúc chị đã quyết định tìm đến cái chết. Thế gian chỉ còn lại một người thân duy nhất xứng đáng để chị nói lời từ biệt cuối cùng.
Từ Minh Chương lạnh toát cả người, hỏi bố mẹ ai là hung thủ: "Là ai? Một người, hay là mấy người?"
Bố mẹ ông nhất quyết không nói.
Xảy ra mạng người không phải chuyện nhỏ, mấy gia đình đó đã gom tiền coi như bồi thường để mua chuộc sự im lặng của họ. Bố mẹ thậm chí còn bảo Từ Minh Chương rằng, nhờ vậy mà ông có cơ hội học thêm hai năm nữa, đến khi lớn tuổi hơn một chút là có thể vào làm tại đơn vị có biên chế trong thôn – đó là "quả táo vàng" của thời đại bấy giờ. Từ Minh Chương nghe những lời đó với vẻ mặt không thể tin nổi. Ông nhìn gian nhà lớn mới xây, cảm thấy từng kẽ gạch đều đang rỉ ra dòng máu của Từ Chiêu Quân.
Người chị của ông, "người mẹ" của ông.
Ông không biết cụ thể là ai đã làm, nhưng kẻ có khả năng đó quanh đi quẩn lại cũng chỉ có mấy hộ gia đình kia. Ông bắt đầu nghĩ mình có thể làm gì, rồi tuyệt vọng nhận ra ông chẳng biết có biện pháp hợp pháp và hợp lý nào. Nếu một chữ "lý" mà đi thông được, liệu Từ Chiêu Quân có đến mức phải nhảy sông không?
Thế là, cậu thiếu niên 15 tuổi xách một con dao rựa bước ra ngoài, lưỡi sắt lạnh lẽo phản chiếu ánh sáng rợn người dưới màn trăng.
Bố mẹ ông khi ấy chưa quá già, người bố ôm chặt lấy ông, mắng nhiếc ông là kẻ lo chuyện bao đồng: "Mày điên cái gì mà điên! Mày giỏi rồi, mày định bức chết bố mẹ mày mới chịu hả! Chúng tao còn phải sống ở đây nữa!" Còn người mẹ thì không ngừng dập đầu trước mặt ông, nước mắt nước mũi giàn dụa: "Đừng đi, đừng hỏi nữa. Chiêu Quân chết thì cũng chết rồi, nó không sống lại được đâu.
Nhưng con phải sống, nhà họ Từ phải có người sống sót chứ."
Ông không chịu khuất phục nên bị trói lại, ném vào đống củi trong nhà bếp. Hai ngày sau, Từ Minh Chương mới chịu nhận lỗi với bố mẹ.
Đêm ông được thả ra, ông đứng trên cây cầu đầu thôn đốt tiền vàng, khóc thương chị suốt đêm. Ông vừa khóc vừa gào lên: "Em không biết ai đã hại chết chị, nhưng chị thì biết. Hồn phách chị hãy về đây. Từng đứa một, đừng có tha cho đứa nào!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!