Chu Chỉ An nghe thấy một giọng nữ với tông điệu chán đời như tro tàn, chủ nhân của giọng nói đó đang dùng một chất giọng đầy tính biểu cảm để nói rằng cô ấy muốn chết.
Đôi lông mày Chu Chỉ An giãn ra. Có thể thấy tiêu chuẩn đạo đức của con người vốn rất linh hoạt, trước một việc hệ trọng liên quan đến tính mạng, phản ứng đầu tiên của vị phó giáo sư Chu lại là… gỡ bỏ cảnh báo tình địch.
Tin nhắn thứ nhất: Tớ muốn chết quá… Vừa bước vào cái quán đó, tớ thấy một gã đàn ông đang lăn lộn trên đất, hắn không mặc áo khoác, trên dưới chỉ độc mỗi bộ quần áo giữ nhiệt. Tim tớ lạnh toát luôn. Nhìn kỹ lại, mẹ nó chứ, đây cũng chẳng phải tay reviewer mà tụi tớ tìm! Một ông già lạ mặt lăn lộn thì tớ cần gì phải quản? Tim tớ lại ấm lên rồi. Nhưng cậu biết gì không? Hắn chính là người đó, hắn thật sự là người đó đấy!
Hắn là cậu út của tay reviewer kia, và khốn nạn thay hắn thực sự là nhân vật chính trong các video review.
Tin nhắn thứ hai: Tớ nhắn tin bắt cái thằng khốn đó giải thích, nó bảo với tớ là cậu út nó trông giống nó, về nhà chỉnh sửa một chút rồi thêm bộ lọc vào là fan không nhận ra đâu. Tớ đơ toàn tập luôn, nó bảo thật sự không nhận ra đâu, trước đây toàn làm thế suốt. Lịch nhận review của nó nhiều quá chạy không xuể, nên cứ lôi cậu út ra "photoshop" là dùng được hết.
Tin nhắn thứ ba: Tớ chết rồi. Cậu biết tại sao hắn lại mặc mỗi bộ đồ lót giữ nhiệt không? Hắn bảo áo khoác của hắn là đồ hiệu, không được để bị mòn. Đó mà là cái lý do để mặc quần len dài lăn lộn trong quán nhà người ta à! Hắn gọi món rõ nhiều nhưng không muốn trả tiền, cứ tưởng mình là người nổi tiếng này nọ, bị chủ quán từ chối xong thấy mất mặt quá nên mới diễn cái "tài năng" này đây.
Tin nhắn thứ tư: Tụi tớ đang quay quảng cáo cho một loại đồ uống. Cậu út nó tưởng mình nhận được một đơn hàng quảng cáo lồng ghép là thành đại diện thương hiệu luôn rồi, hưởng đãi ngộ ngang hàng với XXX (một nam minh tinh nổi tiếng), bị từ chối xong là hét ầm lên mình là đối tác của hãng Thực Lạc, có người quen trong nhóm Fortune 500, đòi chủ quán miễn hóa đơn nếu không sau này sẽ không thèm cung cấp hàng cho quán nữa. Nhưng cậu biết gì không! Cậu biết gì không!
Cái đồ uống đó thậm chí còn không phải tên Thực Lạc, nó tên là Thực Thải.
(*) Fortune 500 là danh sách 500 công ty lớn nhất tại Hoa Kỳ, được xếp hạng theo tổng doanh thu hàng năm, do tạp chí Fortune công bố; nó là thước đo quan trọng về quy mô kinh doanh và hiệu quả kinh tế Mỹ, bao gồm cả các công ty đại chúng và tư nhân có doanh thu công khai, với các công ty hàng đầu thường là những gã khổng lồ bán lẻ, công nghệ và y tế.
Chu Chỉ An trong quá trình nghe thì mắt càng lúc càng mở to, rõ ràng bất kỳ ai khi chứng kiến sự đa dạng của thế giới này cũng đều sẽ chịu một cú sốc nhất định.
Văn Hựu Vi sợ anh không hiểu vài thuật ngữ bên trong nên nhịn cười giải thích: "Bạn em và đồng nghiệp giống như bên trung gian ấy, lần này đại diện cho nhãn hàng đồ uống tìm một vài tài khoản chuyên review món ăn để quay cảnh uống nước khi đang dùng bữa tại nhà hàng. Không ngờ lại gặp phải chủ tài khoản kiểu này."
Chu Chỉ An đưa nắm tay lên che môi, khóe mắt cong lên thành một đường vòng cung, anh nhìn Văn Hựu Vi, khẽ gật đầu ra hiệu mình đã hiểu.
Vào khoảnh khắc Văn Hựu Vi cúi đầu định nhấn vào tin nhắn thoại tiếp theo, anh đã che giấu cực tốt sự hoài niệm và tham luyến gần như điên cuồng đang kìm nén trong ánh mắt mình. Tin nhắn thoại đúng là rất buồn cười, nhưng đối với anh nó không quan trọng đến thế. Thứ anh khao khát đến phát điên chính là khung cảnh này, là lúc Văn Hựu Vi cùng anh nói cười. Lúc này người đang ở ngay trước mặt, những ngày tháng cũ tái hiện, anh nghĩ đến cảnh tượng này mà trái tim đau thắt lại.
Chu Chỉ An có trí nhớ phi thường, anh có thể nhớ rõ từng lần Văn Hựu Vi nói chuyện với mình trong quá khứ.
Sau khi Văn Hựu Vi tốt nghiệp và đi làm, lúc đó anh vẫn còn ở trường. Khoảng thời gian đầu mới đi làm, cô thường hào hứng chia sẻ với anh những chuyện mình gặp phải, nói đến đoạn thú vị là tự mình cười đến không dừng lại được. Nếu gặp phải lĩnh vực hay thuật ngữ nào xa lạ với Chu Chỉ An, cô sẽ tự nhiên đan xen những lời giải thích vào câu chuyện như thế này để anh hiểu.
Hoàn cảnh gia đình đã sớm khiến Chu Chỉ An nhận ra rằng cuộc đời này vốn rất đơn độc. Nếu có thể gặp được một người khiến bạn cảm thấy cuộc đời không còn cô quạnh nữa, thì dù thế nào đi chăng nữa cũng đừng để mất người đó.
Trong 3 năm xa cách, anh đã vô số lần nhớ về Văn Hựu Vi, thậm chí còn ảo giác rằng một ngày nào đó cô sẽ xuất hiện như thường lệ, tùy ý dựa vào lòng anh, rồi hào hứng mở lời: "Em kể anh nghe này, anh nhất định phải nghe, chuyện này buồn cười lắm luôn."
Cuộc đời mà anh hiểu vốn không thú vị đến thế, từ lúc biết nhận thức nó đã tràn ngập những thứ nặng nề khiến người ta không thể gánh vác nổi. Nhưng Văn Hựu Vi thì rất khác, cô là ngọn lửa hoang với sức sống mãnh liệt, luôn thắp sáng mọi u ám khuất lấp một cách "vô lý" nhưng đầy thuyết phục.
Thông qua đôi mắt của cô, thế giới mang một màu sắc hoàn toàn khác.
Tin nhắn thoại thứ năm: Cái thằng khốn đó bảo nó đang cấp tốc phi đến rồi, bảo tớ lựa lời mà đưa cậu út nó ra ngoài trước, còn dặn tớ nhớ mặc áo khoác vào cho ông ta kẻo bị cảm lạnh. Tớ đã phải lao vào bế thốc hắn ra khỏi quán đấy, thề là nếu không nhờ tập gym nửa năm nay thì chắc hôm nay tớ bỏ mạng ở đó luôn rồi.
Tin nhắn thoại thứ sáu: Lúc xông vào tớ quên mất không đeo khẩu trang, cũng may chủ quán đồng ý giải quyết hòa bình và xóa camera giám sát. Tớ bảo với ổng là đoạn video này mà lọt ra ngoài thì ngày mai tớ sẽ treo cổ ngay trước cửa quán của ổng luôn.
Văn Hựu Vi đặt điện thoại xuống, ra hiệu buổi phát thanh đã kết thúc. Bầu không khí lại một lần nữa xoay chuyển một cách vi diệu về phía "vở kịch ngôn tình máu chó". Văn Hựu Vi khẽ nghiêng đầu, thu lại cảm xúc rồi nói: "Thấy chưa? Buồn cười thật mà."
Chu Chỉ An nở nụ cười, gương mặt anh rạng rỡ hẳn lên.
Một lúc sau, anh hỏi: "Sống tốt không? Vi Vi." Hai chữ "Vi Vi" thốt ra từ miệng anh mang một sắc thái lưu luyến đến lạ thường.
Văn Hựu Vi sững lại một lát. Hai lần gặp gỡ này thực sự quá đỗi tréo ngoe. Một lần cô vừa bị quấy rối, một lần cuối tuần lại chạy đến đây để "gột rửa tâm hồn". Nếu cứ khăng khăng nói là "Tốt" thì nghe có vẻ như đang cố tỏ ra mạnh mẽ, thế nên cô đáp: "Em đang trên đường truy vấn ý nghĩa cuộc đời."
"Tiến độ thế nào rồi?"
Văn Hựu Vi ngẫm nghĩ một chút: "Vẫn đang mịt mù."
Chu Chỉ An không đưa ra bình luận gì về việc này, anh đặt bát cơm trộn cà ri xanh đã trộn xong xuôi trước mặt cô: "Nếm thử đi." Sau đó anh cầm lấy phần cuối của cán thìa. Văn Hựu Vi nảy ra một suy nghĩ rất không đúng lúc: Cái quái gì thế, không lẽ anh định đút cho cô ăn ngay tại đây sao?
Thực tế chứng minh Chu Chỉ An chỉ muốn đưa thìa cho cô mà thôi.
Văn Hựu Vi thở phào nhẹ nhõm, thầm hy vọng bản thân không để lộ một chút suy đoán lệch lạc nào.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!