Chương 11: (Vô Đề)

Ban đầu Văn Hựu Vi không hề biết chuyện thầy chủ nhiệm đi tìm Chu Chỉ An, cô chỉ kể lại sự việc cho anh nghe với tâm thế chia sẻ chuyện hằng ngày. Chu Chỉ An nghe cô kể đến đoạn huynh đài hạng nhì khóc oa oa thì buồn cười nhìn cô, hỏi: "Em làm thế để được gì? Bản thân em cũng đâu có được lợi lộc gì đâu."

Văn Hựu Vi lắc đầu quầy quậy, trước mặt anh cô chẳng thèm che giấu cảm xúc thật: "Thì em thấy cậu ta phiền thôi. Cứ như con nít ấy, cậu ta học cho em chắc? Thứ cậu ta cần vượt qua là điểm chuẩn của trường đại học, chứ đâu phải chỉ cạnh tranh với mỗi mình em, suốt ngày cứ nhìn chằm chằm vào em làm gì không biết."

Chu Chỉ An hỏi: "Thế… chú dì có nói gì không?"

Văn Hựu Vi hơi buồn bực nhưng cũng không quá để tâm: "Bố em thì có đấy, bố thấy chuyện này thật phi lý, bảo học sinh không nên làm thế. Nhưng em đâu có nộp giấy trắng trong kỳ thi chính thức đâu, chuyện nhỏ xíu mà."

Chu Chỉ An ngồi trên bậc thềm, một tay chống cằm quan sát cô. Văn Hựu Vi bị nhìn đến mức mặt nóng bừng lên: "Gì thế?"

Chu Chỉ An mỉm cười: "Anh đang nghĩ có phải em bị huynh đài hạng nhì kéo đi chệch hướng luôn rồi không."

Văn Hựu Vi cảnh giác "Hửm?" một tiếng. Kiểu người tự phụ luôn dẫn đầu xu hướng như cô, sợ nhất là bị đánh đồng với mọt sách như huynh đài hạng nhì, cái đó chẳng "ngầu" chút nào.

Chu Chỉ An bình thản nói: "Cậu ta không nên cứ nhìn chằm chằm vào điểm số của em, vì cậu ta không học cho em. Nhưng em cũng không học cho cậu ta, vậy mà em lại vì cậu ta mà nộp giấy trắng."

Văn Hựu Vi sững lại, sắc mặt bắt đầu không được tốt cho lắm.

Chu Chỉ An dịu dàng bồi thêm một nhát dao nữa: "Em cũng từng nói với anh là thi cử phải có tinh thần thi đấu cơ mà. Nếu việc em tham gia thi cử làm ảnh hưởng đến thứ hạng của người khác, thì chẳng lẽ em định bỏ thi luôn sao?"

Chu Chỉ An nhìn biểu cảm hơi cứng đờ của cô, dường như anh có chút do dự không biết có nên nói tiếp hay không, cuối cùng anh gần như mỉm cười mà thốt ra câu đó: "Thế thì chắc phải xếp hàng nhỉ, mỗi kỳ thi tháng cứ để một người lần lượt đứng nhất?"

Văn Hựu Vi hoàn hồn lại, rũ mắt xuống, giọng nói khe khẽ: "Thà anh cứ nói thẳng là em thích làm màu đi cho xong."

Chu Chỉ An dựa người ra sau với tư thế rất thoải mái, tay chân dài rộng đều duỗi ra, cứ thế yên lặng nhìn Văn Hựu Vi. Nếu ánh mắt có thể đo được bằng trọng lượng, thì cái nhìn của anh giống như một chiếc lông vũ, nhẹ nhàng và chậm rãi đậu xuống người cô.

Văn Hựu Vi cũng nhanh chóng lấy lại tinh thần: "Được rồi, em đã làm một chuyện ngớ ngẩn, nhưng bản kiểm điểm em cũng viết rồi mà."

Chu Chỉ An vắt chéo đôi chân dài, đổi tư thế ngồi: "Còn nữa…"

"Gì nữa ạ?"

"Nếu đó là một tờ giấy trắng hoàn toàn, nộp lên sẽ không được tính điểm. Nhưng tờ giấy thi đó đã viết được một phần nhỏ, thì nó là một bài thi hợp lệ."

Văn Hựu Vi hiểu ra ngay trong chớp mắt: "Điểm trung bình? Ôi trời ơi…"

Điểm trung bình môn của cả lớp phải chia cho số lượng bài thi hợp lệ. Thầy giáo Hóa học là một ông lão hói đầu sắp nghỉ hưu, Văn Hựu Vi khá thích tiết của thầy, không ngờ hành động tùy hứng của mình lại gây ra hậu quả này. Cô bắt đầu thấy "nhức răng".

Chu Chỉ An nói rất bình thản: "

"Đặc quyền" là thứ tồi tệ nhất ở chỗ… nó sẽ phá vỡ trật tự trong lòng mọi người. Em không viết hết bài thì đối với bản thân em không phải vấn đề lớn, vì thầy cô biết em làm được những câu đó, bố mẹ biết em sẽ không làm thế trong kỳ thi chính thức. Thậm chí, em có thể làm nhiều chuyện phá vỡ quy tắc hơn nữa mà trong một phạm vi nhất định sẽ không bị trách phạt.

Nhưng…" Chu Chỉ An cân nhắc một chút, "Nó không tốt cho lắm, vì nó sẽ khiến những người khác nhìn vào và cho rằng làm như vậy là được phép."

Chẳng cần anh phải nói thêm, Văn Hựu Vi cũng tự thông suốt được. Thầy chủ nhiệm có lẽ thực sự bó tay với cô, cũng không dám nặng lời. Nhưng những hành động "ta đây là nhất", thích làm màu mà Văn Hựu Vi thỉnh thoảng bày ra không phải là một tấm gương tốt, dù sao trong lớp vẫn còn rất nhiều người khác.

Cô nói: "Em biết rồi, ngày mai em sẽ đi xin lỗi thầy Hóa… hói, xem có còn cách nào cứu vãn không."

Cô quay đi không thèm nhìn Chu Chỉ An nữa, tự mình bám vào lan can khán đài sân vận động nhìn ra xa: "Đừng có dùng cái ánh mắt nhìn kẻ ngốc đó mà nhìn em nữa, em còn trẻ mà, có tí hành động nổi loạn thì đã sao."

Chu Chỉ An đứng dậy, đi đến bên cạnh cô: "Anh không hề nghĩ thế."

Văn Hựu Vi nghiêng đầu, nhìn thấy đường xương hàm rõ nét của Chu Chỉ An, trong lòng cô nảy sinh một sự không thỏa mãn tinh tế: "Này, em nói chứ, thế này mà gọi là yêu sớm à? Đây chẳng phải thuần túy là "nhóm học tập tương hỗ" sao?"

Chu Chỉ An cười khẽ, hàng lông mi run run, mãi một lúc sau anh mới đưa tay ra, nhẹ nhàng xoa đầu Văn Hựu Vi.

Văn Hựu Vi đã tìm thầy Hóa để nhận lỗi, nhưng kết quả đã định, điểm trung bình môn Hóa của lớp cô quả nhiên đội sổ, khiến cô thấy nghẹn ứ cả lòng. Cô suy đi tính lại, bèn đi đường vòng bằng cách viết bài gửi báo trường, kể về một tiết học Hóa học sinh động và ca ngợi cách giảng dạy của thầy. Tuy nhiên, đợi đến khi bài được đăng thì học kỳ cũng sắp kết thúc, đó là chuyện của sau này.

Khi thầy chủ nhiệm gặp lại Văn Hựu Vi, thầy lỡ miệng nói: "Em thực sự cần có người quản lý mình mới được."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!