Nghe ra được hàm ý ngoài lời của Chu Đình Tắc, Chương Uẩn Nghi khẽ nghẹn một chút.
Cô há miệng định nói, còn chưa kịp chọn từ ngữ sao cho tế nhị thì Chu Đình Tắc đã nghiêm túc phân tích tiếp:
"Nếu không điều chỉnh, sản phẩm này rất có khả năng sẽ mất đi một lượng lớn khách hàng nữ, mà lại là nhóm chiếm thị phần cực cao."
"…"
Im lặng vài giây, Chương Uẩn Nghi ngước mắt nhìn anh, cố làm ra vẻ thản nhiên:
"Tôi thấy ý kiến rất hay, vậy phiền Tổng giám đốc Chu chuyển lời đến Tổng giám đốc Hứa giúp nhé."
Nói xong, cô lại nhẹ nhàng thêm vào một câu:
"Nếu bên Tổng giám đốc Hứa cần hỗ trợ truyền thông quảng bá, cũng xin Tổng giám đốc Chu tiến cử công ty Tư Duy của bọn tôi."
Chu Đình Tắc: "…"
Anh hơi ngẩng mắt, ánh nhìn rơi lên người cô:
"Eva."
"Xin mời Tổng giám đốc Chu chỉ giáo."
Chu Đình Tắc nhìn cô một lúc, rồi khẽ bật cười, nửa đùa nửa thật:
"Tư Duy đào đâu ra cô vậy? Lúc nào cũng tranh thủ kéo đơn hàng về cho công ty, không hổ là tinh anh ngành marketing."
Hiểu rõ ý sau câu nói đó, Chương Uẩn Nghi hơi nhướng mày, khéo léo trả đòn:
"Ý Tổng giám đốc Chu là?"
Chu Đình Tắc: "Tuyển sinh đại học?"
Vì sao lại là "tạm xem", cô không giải thích thêm, mối quan hệ giữa hai người cũng chưa đến mức phải nói hết ngọn ngành.
Thực ra cô vào Tư Duy đúng là thông qua tuyển dụng trường đại học, nhưng mối quen biết với Caroline – người đã tuyển cô – thì lại bắt đầu từ trước đợt tuyển đó khá lâu rồi.
Hồi năm tư đại học, cô từng thực tập ở Tư Duy. Kết thúc kỳ thực tập, cô quay lại trường học tiếp cao học, trong thời gian học thì Caroline phá lệ cho cô vừa học vừa làm, nhận những đầu việc trong khả năng.
Tiền công không nhiều, nhưng cô làm rất hăng hái.
Cũng vì thế mà sau khi tốt nghiệp cao học, dù nhận được không ít lời mời với mức đãi ngộ hấp dẫn hơn, cô vẫn dứt khoát chọn quay về Tư Duy như cũ.
Từ ngày đầu làm thực tập sinh đến nay, thoắt cái đã tám năm.
Chu Đình Tắc khẽ gật đầu, không hỏi thêm.
Hai người im lặng cùng bước lên núi, không tiếp tục trò chuyện.
Chỉ là, Chương Uẩn Nghi phát hiện, đi được một đoạn, Chu Đình Tắc lại quay đầu nhìn cô một cái, như muốn xác nhận khoảng cách giữa hai người. Nếu thấy cô đi chậm quá, anh sẽ tự động giảm tốc để chờ.
Nhận ra chi tiết ấy, cô không khỏi thầm nghĩ trong lòng, trước đây sao cô lại không phát hiện ra Chu Đình Tắc cũng là người chu đáo như vậy?
Cứ giữ nhịp bước không gần không xa như thế, hai người cùng lên tới đỉnh núi.
Vừa đặt chân tới nơi, đã nghe tiếng Nhâm Hoài Mộng vang lên:
"Tổng giám đốc Chu, Eva!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!