Chương 4: Eva

Vào ngày thường, bệnh viện đúng nghĩa là "căng hơn dây đàn" chen chân không lọt.

Mà buồn cười là, ngay cả bệnh viện tư cũng không ngoại lệ.

May thay, Mạnh Tuy đã gọi điện dọn đường từ trước, mạnh tay "đạp gió rẽ sóng" cho Chu Đình Tắc đi một mạch không kẹt, vừa chụp phim vừa làm xét nghiệm, trơn tru như bôi dầu.

Kết quả thì còn phải đợi thêm một lúc mới có. Công ty hiện cũng không cháy nhà đến mức cần cứu gấp, nên hai người tạt qua quán cà phê trước cổng bệnh viện làm tách espresso, vừa nhâm nhi vừa giết thời gian.

Trong lúc ngồi đợi, Mạnh Tuy liếc sang người anh em đang trong tình trạng "một tay tàn phế, tay còn lại bấm điện thoại check mail, trả lời tin nhắn lia lịa. Anh ấy bĩu môi một tiếng:

"Ai mà vô duyên dữ vậy? Biết người ta đang nửa thân tật nguyền mà còn réo réo hoài? Không biết thương hoa tiếc ngọc gì cả!"

Chu Đình Tắc ngẩng đầu nhìn anh ấy một cái, lại cúi xuống nhìn mấy ngón tay hơi sưng nhẹ của mình. Thiệt sự không hiểu nổi, vậy mà cũng tính là "bán thân bất toại" rồi à?

Tổng giám đốc Chu không thèm đáp.

Nhưng Mạnh thiếu gia cũng không lấy làm nản chí.

Anh ấy cứ lầm bầm một mình như đang bình luận trận bóng, rồi chợt nhớ ra gì đó, hỏi:

"À đúng rồi, hồi nãy tài xế bảo lúc sáng tới đón cậu thì thấy cậu đứng ven đường họp hành. Gì vậy? Công ty mình giờ còn họp ngoài trời hả?"

Ngẩng đầu nhìn thẳng vào Chu Đình Tắc, anh ấy nhướng mày nghiêm túc hỏi:

" Bộ còn có cuộc họp nào mà tôi không được mời?"

Nghe tới vụ họp sáng nay, Chu tổng miễn cưỡng ban cho anh ấy một ánh nhìn, giọng thản nhiên như đang bàn chuyện thời tiết:

" Bên Tư Duy gửi proposal."

Mạnh Tuy nhướn mày:

"Tư Duy hả? Hôm qua bên họ mới qua công ty mà?"

Chu Đình Tắc gật đầu, giải thích ngắn gọn:

" Đề xuất chưa tới."

Mạnh Tuy lập tức hiểu ý:

"Cậu đá về rồi?"

Chu Đình Tắc nói gọn lỏn:

"Đưa vài góp ý."

"Ồ" — Mạnh Tuy nhìn anh đầy ẩn ý, hỏi tiếp " Vậy sáng nay cậu họp riêng với Eva hả? Cổ có lột da cậu ra chưa?"

Tuy không can thiệp vào chuyện công ty nhiều, nhưng Mạnh Tuy biết rất rõ: Chu Đình Tắc và Giám đốc Eva Chương của Tư Duy không ưa gì nhau.

Anh ấy vẫn còn nhớ rõ, lần đầu tiên mình tham gia một buổi họp có cả hai người, trợ lý còn phải nhỏ nhẹ nhắc trước: "Chút có gì hai sếp cãi nhau, anh cứ ngồi im nhé, đừng chõ miệng."

Bởi vì lúc họp, hai người đó không còn là người.

Ban đầu Mạnh Tuy cũng không để tâm mấy, anh không nghĩ Chu Đình Tắc là kiểu người sẽ ngồi họp rồi cãi nhau tay đôi với người khác. Cậu ta vốn là kiểu nói ít, nhưng đã mở miệng thì tuyệt đối không nể nang. Đối với những đề án không đạt yêu cầu, Chu Đình Tắc sẽ thẳng tay bác bỏ, không thèm cho đối phương một cơ hội phản biện.

Hôm đó, hai bên ngay từ đầu đã căng như dây đàn. Chu Đình Tắc nghe xong đề án của Tư Duy, quả nhiên vẫn là thái độ "không hài lòng nhưng cũng không bất ngờ". Anh thẳng tay đá trả đề án, yêu cầu hai ngày sau nộp lại một bản chỉnh chu hơn.

Chương Uẩn Nghi của bên Tư Duy hỏi anh không hài lòng ở đâu. Lần này hiếm thấy tổng giám đốc Chu đi thẳng vào vấn đề, chỉ rõ từng điểm một, thậm chí còn cố tình thả con tép bắt con tôm bắt cô suy nghĩ sâu hơn để bật ra idea, từ đó hiểu rõ Nexalith và Chu Đình Tắc rốt cuộc muốn gì.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!