Chương 3: Khen ngợi

Chưa đầy vài phút sau khi bình luận kia được đăng lên, Chương Uẩn Nghi đã nhận được tin nhắn của Nhâm Hoài Mộng:

[Không can nổi qaq]

Trong công ty – bao gồm cả các đối tác – không ít người đều ôm mộng thầm thương trộm nhớ Chu Đình Tắc. Ai cũng biết là thương anh thì chả có kết quả gì, vậy mà vẫn như thiêu thân lao đầu vào lửa.

Thấy tin nhắn của Nhâm Hoài Mộng, Chương Uẩn Nghi ngồi thụp trong chiếc ghế lười, khẽ lắc đầu cười.

Cô đang định gác điện thoại sang một bên để đọc sách thì tin nhắn mới lại tới:

"Eva~"

Nhâm Hoài Mộng là điển hình cho kiểu người "hai mặt" rõ rệt giữa giờ làm và ngoài giờ.

Lúc làm việc thì đúng chuẩn chỉ: chuyên nghiệp, lạnh lùng, mạnh mẽ như gió bão. Nhưng vừa tan làm một cái là hóa thân thành cô gái nhỏ đáng yêu, ngập tràn tâm hồn thiếu nữ. Mỗi lần nói chuyện với cô ấy, Chương Uẩn Nghi đều có cảm giác như mình trẻ ra vài tuổi.

Nhâm Hoài Mộng: "Dạo này bận không?"

Nhâm Hoài Mộng: "…Không! Tan làm rồi đừng nhắc đến công việc nữa, chị không phải sếp mình đâu."

Một người có thể cày việc suốt gần 20/24 tiếng mỗi ngày – không đùa đâu.

Nhâm Hoài Mộng: "Ừm, muốn hỏi thứ Bảy này em có lịch gì chưa?"

Thứ Bảy là sinh nhật của Nhâm Hoài Mộng. Chương Uẩn Nghi không những biết mà còn nhớ rất kỹ.

Công ty truyền thông Tư Duy và tập đoàn công nghệ Nexalith có quan hệ hợp tác khá thân thiết. Nhâm Hoài Mộng được điều sang làm trợ lý riêng cho Chu Đình Tắc từ hơn hai năm trước – từ đó, cô, Mộng Mộng và Chu Đình Tắc mới có cơ hội quen biết.

Chương Uẩn Nghi vốn không ưa Chu Đình Tắc lắm, nhưng đối với Nhâm Hoài Mộng thì lại cực kỳ có thiện cảm. Ngoài công việc, hai người còn có nhiều sở thích giống nhau nên hay hẹn nhau ăn uống, cà phê hay dạo phố.

Nhâm Hoài Mộng: "Cả ngày đó em rảnh luôn à?"

Công việc của cô vốn không cho phép thảnh thơi hoàn toàn. Có biến cái là dù đang nghỉ phép dài ngày hay đi chơi cuối tuần, cô cũng phải bật laptop lên xử lý trong một nốt nhạc.

Ngay lập tức, Nhâm Hoài Mộng thu hồi tin nhắn vừa gửi, bổ sung thêm:

"Không có gì đâu, chắc chắn là không!"

Nhâm Hoài Mộng: "Nếu trời không mưa gió giông bão, thứ Bảy này mình đi cắm trại nhé?"

Nhâm Hoài Mộng: "Tạm thời là vậy. Có thể ngủ lều, hoặc gần đó có mấy homestay cũng ổn áp."

Nhâm Hoài Mộng: "Mười giờ sáng nhé? Đi sớm ăn trưa luôn."

Chốt lịch xong, cuộc trò chuyện tạm dừng.

Nửa phút sau, điện thoại của Chương Uẩn Nghi lại reo lên với một tin nhắn mới từ Nhâm Hoài Mộng:

"Eva! Em coi WeChat Moments chưa???"

Vừa gửi tin nhắn xong, cô thấy ngay biểu tượng đỏ nhấp nháy trên WeChat báo có hoạt động mới.

Cô nhấn vào, lướt sơ danh sách like/comment thì ngay lập tức bắt gặp tên của Chu. Đình. Tắc – sáng rực, chói lòa, lù lù giữa đám bạn chung tương tác bài của Nhâm Hoài Mộng.

"…"

Nhâm Hoài Mộng nhắn lại ba chấm, rồi lặng lẽ thú nhận:

"Chị nhớ là chị đã chặn ảnh rồi mà…"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!