Chương 18: “Vậy là cậu đã thích ai rồi à.”

Vừa nghe thấy tiếng bước chân, Chu Đình Tắc hơi nghiêng người, ánh mắt nhìn về phía cô, chờ cô tiến lại gần, giọng trầm thấp dịu dàng:

"Chào buổi sáng."

"Chào anh. Đợi lâu rồi à?"

Chu Đình Tắc nói không, tiện tay kéo cửa xe ra, ra hiệu mời cô lên.

"Hay là… đừng tới quán mì nữa."

Chu Đình Tắc hơi ngạc nhiên:

"Không muốn ăn mì à?"

Cô không trả lời trực diện mà nghiêng đầu, ánh mắt thong thả lướt một vòng trên người anh:

"Quán đó hơi nhỏ, giờ này chưa chắc đã có chỗ ngồi."

Chu Đình Tắc nâng mắt:

"Nếu không có chỗ thì mình ăn ở đâu? Bên ngoài à?"

"Ừm." Cô gật đầu, "Thường thì trước cửa sẽ kê vài cái bàn xếp."

Nói đoạn lại thêm vào một câu:

"Hơi… tuềnh toàng."

"Cứ gửi địa chỉ đi." Nghe cô nói xong, Chu Đình Tắc vẫn kiên quyết.

"…Hả?" Chương Uẩn Nghi chưa kịp phản ứng.

Anh nghiêng đầu nhìn cô, khóe môi khẽ cong, trong mắt là ý cười mơ hồ cố tình bị đè nén:

"Sao vậy, Eva cảm thấy tôi mặc như thế này mà ngồi ăn sáng ở vỉa hè là không hợp?"

Anh nghe rất rõ ẩn ý trong lời cô.

"Anh không sợ bị dây bẩn à?"

"Có gì mà sợ? Dính thì giặt thôi." Chu Đình Tắc chẳng mấy để tâm.

Cô khẽ "ồ" một tiếng, khi nhập địa chỉ còn lẩm bẩm:

"Có thể sẽ có nhiều người nhìn anh lắm đó."

Dù ngoài đường cũng không thiếu người mặc âu phục ăn sáng, nhưng khí chất của anh thì… hoàn toàn không giống.

Chu Đình Tắc nhướng mày, cười nhẹ một tiếng, giọng như đang trêu chọc:

"Vậy thì cứ để họ nhìn đi. Dù sao tôi cũng đâu đến nỗi khó coi, chẳng ngại bị ngắm."

Anh chưa từng là người sợ bị người khác nhìn chằm chằm.

Anh đâu chỉ là không khó coi—anh là kiểu khiến người khác khó lòng rời mắt.

Xe lăn bánh, chỉ hơn một cây số là tới nơi. Dù vẫn còn sớm, quán mì nhỏ đã đông nghẹt khách ngồi ăn, ngoài cửa còn có người xếp hàng.

Chu Đình Tắc đưa mắt nhìn quanh, ánh nhìn dừng lại ở tờ thực đơn cũ kỹ dán trên tường.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!