Chương 9: “Thế nào? Tổng giám đốc Chu có muốn cho tôi một cơ hội không?”

Sau hai câu trao đổi ngắn ngủi, cả hai người đều im lặng.

Ban đầu, Chương Uẩn Nghi còn lo lắng, sợ rằng việc cùng ngồi bên cạnh một người chưa mấy thân quen như Chu Đình Tắc mà không trò chuyện gì sẽ trở nên gượng gạo. Nhưng thực tế lại hoàn toàn trái ngược. Hai người lặng lẽ ngẩng đầu ngắm trời sao, để mặc cho làn gió đêm khẽ khàng lướt qua, lắng nghe âm thanh sột soạt của cành lá cọ nhau. Không khí ấy, cảnh sắc ấy, khiến người ta thấy dịu dàng, thư thái, và nhẹ nhõm như đang trôi giữa một giấc mộng yên lành.

Ngồi một lúc, Chương Uẩn Nghi bắt đầu cảm thấy cơn buồn ngủ len lỏi trong tâm trí.

Đang do dự không biết có nên về ngủ sớm một chút không, thì Chu Đình Tắc chợt cất tiếng gọi khẽ:

"Eva."

Chu Đình Tắc thu lại ánh mắt, đôi mắt đen sâu thẳm lặng lẽ dừng lại trên gương mặt cô:

"Về nghỉ một chút đi."

Cô nhìn vào gương mặt cương nghị của anh, khẽ gật đầu sau vài giây chần chừ: " Còn anh thì sao? Một lát nữa có phải Tiết Thiệu sẽ đổi ca cho anh không?"

Anh gật đầu thay lời đáp.

"Vậy… tôi đi nghỉ trước nhé."

"Ừm, đi đi."

Cả hai cùng đứng dậy. Anh lặng lẽ tiễn cô về trước lều.

"Chúc ngủ ngon."

"Chúc ngủ ngon."

Chui lại vào trong lều, cô chẳng mấy chốc đã chìm vào giấc ngủ.

Lần nữa tỉnh dậy, là bởi tiếng động từ bên ngoài vọng vào.

Nhâm Hoài Mộng nằm bên cạnh cũng bị đánh thức, giọng khàn khàn hỏi:

"Mấy giờ rồi thế?"

Đường Khê với tay lấy điện thoại, bật sáng màn hình:

"Gần năm giờ. Có phải dậy ngắm bình minh rồi không?"

"Chắc vậy."

Hiếm khi có dịp lên núi, dù còn ngái ngủ, mọi người vẫn cố gắng gượng dậy để không bỏ lỡ khoảnh khắc đón bình minh.

Trên đỉnh núi, mặt trời dần nhô lên từ sau lưng mây, nhuộm cả bầu trời thành một màu hồng ấm. Ánh sáng nhẹ nhàng xuyên qua tầng mây, mang theo hơi thở của một ngày mới, rạng rỡ mà thanh thuần.

Ngắm xong bình minh, ai nấy vốn định quay về ngủ bù thêm chút nữa, nhưng xung quanh đã bắt đầu náo nhiệt với tiếng chân, tiếng trò chuyện, khiến cho việc chợp mắt lại bỗng trở nên bất khả.

Cuối cùng, họ chỉ đành nằm trong lều, nhắm mắt nghỉ ngơi tạm một hai tiếng, rồi lục đục thu dọn chuẩn bị xuống núi.

Đường xuống núi giống như lúc lên, phải đi bộ một đoạn khá dài.

Cả đêm ngủ không đủ giấc, tinh thần mọi người lúc xuống núi rõ ràng đã kém xa so với khi bắt đầu hành trình. Không ai nói gì, cứ thế lặng lẽ đi, bước chân lại nhanh đến bất ngờ.

Tại điểm dừng giữa sườn núi có một nhà hàng nhỏ, bên cạnh là siêu thị lớn hơn.

Khi vừa đến nơi, Nhâm Hoài Mộng đề nghị:

"Hay là ăn sáng rồi hãy về?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!