Trong khoang xe bỗng chốc lặng như tờ.
Chu Đình Tắc khẽ bật cười, nắm lấy tay cô trong lúc chờ đèn đỏ, bóp nhẹ một cái:
"Chỉ vì lý do này thôi à?"
"À…" Chương Uẩn Nghi nghiêng đầu nhìn anh, đôi mắt sáng long lanh:
"Nhân tiện còn gặp gỡ bạn bè của bạn trai em chứ."
Cô cố ý trêu anh.
Nghe vậy, Chu Đình Tắc chẳng hề giận.
Anh nghiêm túc gật đầu:
"Được, đến lúc đó anh sẽ giới thiệu với em thật trịnh trọng."
Khóe môi Chương Uẩn Nghi cong lên, giọng khẽ ngân:
"Vâng."
Về đến nhà, Chu Đình Tắc vào bếp chuẩn bị bữa tối, Chương Uẩn Nghi không chạy theo phụ giúp mà đứng ở bồn rửa, chăm chú cắm lại bó hoa mang từ công ty về.
Vẫn là hồng coup de coeur .
Cô thích loài hoa ấy, vì thế anh luôn chọn tặng cô. Mỗi lần nhìn thấy, tâm tình của cô lại sáng bừng.
Hai người mỗi người một việc, khoảng nửa tiếng sau cùng ngồi vào bàn ăn.
Ăn xong, Chương Uẩn Nghi quay về phòng làm việc, Chu Đình Tắc không đến quấy rầy mà ở lại phòng khách, lặng lẽ đọc sách.
Chưa ngồi được bao lâu, chiếc điện thoại đặt cạnh tay cô khẽ rung, màn hình hiện lên mấy dòng tin nhắn.
Là Thẩm Thư Yểu gửi tới.
Thẩm Thư Yểu: "Nghe nói cô và Chu Đình Tắc công khai yêu nhau rồi à? Chúc mừng chúc mừng."
Thẩm Thư Yểu: "Nghe Mạnh Tuy nói cuối tuần này cô sẽ cùng nhóm bạn anh ấy ăn cơm sao?"
Thẩm Thư Yểu: "Xác nhận rồi à?"
Thẩm Thư Yểu: "Cô mời hử?"
"Tôi mời."
Thẩm Thư Yểu: "Để tôi suy nghĩ đã."
"Được, suy nghĩ xong nói tôi."
Thẩm Thư Yểu: "Ừm… nghe nói hai người bị chụp trộm à?"
"…Đúng."
Thẩm Thư Yểu: "Ai rảnh thế? Hai người có phải minh tinh đâu."
"Chắc họ rảnh rỗi."
Thẩm Thư Yểu: "Cạn lời."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!