Chương 63: Mèo hoang nhỏ

Ngay gần chỗ họ dạo bước có một rạp chiếu phim.

Chương Uẩn Nghi vốn chẳng mấy khi ra rạp xem phim, do tính chất công việc bận rộn, hiếm khi muốn thư giãn bằng phim ảnh thì cũng chỉ cuộn mình trên sofa, mở mấy bộ cũ đã lên nền tảng. Cô ra ngoài xem nhiều hơn là kịch nói, kịch sân khấu… những thứ có hơi thở trực tiếp của người diễn.

Cả hai cũng chẳng phải người thường xuyên cập nhật phim mới, nên lúc mua vé, Chương Uẩn Nghi đành mở điện thoại tra mạng, xem qua vài lời bình luận của khán giả.

Xem xong, cô ngẩng đầu nhìn người đàn ông đứng trước mặt.

Ánh mắt anh khẽ lay động:

"Sao vậy?"

"Anh thích thể loại phim nào?" cô hỏi.

Dù yêu nhau đã một thời gian, nhưng những thói quen đời thường như thế này, họ vẫn chưa thật sự hiểu rõ về nhau.

Anh cụp mắt nhìn cô, nghĩ một lát rồi đáp:

"Xem nhiều nhất chắc là thể loại trinh thám ly kỳ."

Cô gật đầu:

"Nhưng bộ trinh thám này trên mạng chê nhiều lắm. Mình vẫn xem chứ?"

Nghe vậy, anh khẽ nhướng mày:

"Thế nào cũng được."

Cô thoáng ngẩn ra.

Anh bật cười, đưa tay kẹp lấy vành tai mềm mại của cô, giọng trầm thấp ẩn ý:

"Giám đốc Chương này…"

"Sao vậy?" Cô nghe anh gọi vậy liền nghi ngờ anh định trêu chọc mình.

Quả nhiên, ngay giây sau, hơi thở nóng ấm của anh đã áp sát bên tai cô, mang theo tiếng nói vừa như mật ngọt vừa như khiêu khích:

"Điểm chính… không phải ở bộ phim."

"?"

Cô khựng lại một thoáng. Đến khi chạm phải ánh mắt anh, sâu thẳm có ý cười, cô mới chậm rãi nhận ra ẩn ý bên trong. Má nóng bừng, khẽ "Ồ" một tiếng:

"Vậy… xem bộ này đi. Trong đó có nam diễn viên em thích."

Câu vừa rồi, cô chỉ thuận miệng nói, hoàn toàn không có ý gì khác.

"Là ai?" Chu Đình Tắc hỏi ngay.

"Anh ấy."

Anh liếc qua, gật đầu bình thản:

"Biết rồi."

Vừa hay, hai mươi phút nữa có suất phim trinh thám. Anh mua vé, rồi hỏi:

"Em có muốn ăn bắp rang không?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!