Chương 50: “Để anh dạy em đeo nhé?”

Hơi thở gấp gáp quấn quýt, môi lưỡi triền miên.

Trong căn phòng tối om, hai người quấn chặt lấy nhau, nụ hôn cứ thế dồn dập, dữ dội.

Đầu lưỡi quét qua tiếng nước hòa trong nhịp lưỡi giao nhau mơ hồ vang lên.

Bị nụ hôn của Chu Đình Tắc cuốn lấy đến mức đứng không vững, Chương Uẩn Nghi theo bản năng lùi lại một bước, vô ý va vào tủ giày gần cửa ra vào.

Cô khẽ kêu một tiếng vì đau, Chu Đình Tắc lập tức bật đèn.

"Đụng vào đâu rồi?"

Nụ hôn nồng nhiệt ngừng lại, ánh sáng tràn ngập căn phòng. Chương Uẩn Nghi vô thức khép mắt một thoáng, đến khi mở ra lại thấy giữa hàng mày anh khẽ nhíu, nét lo lắng hiện rõ.

Trên môi anh vẫn vương chút son của cô, nhìn vừa buồn cười vừa… khiến tim run lên.

Ngẩn ra giây lát, cô khẽ lắc đầu: "Không…"

Anh cúi xuống, trầm giọng: "Hửm?"

Ánh mắt anh cháy bỏng dán chặt lấy cô, sâu thẳm ẩn chứa cơn khát kìm nén.

Hơi thở cô khựng lại dưới cái nhìn ấy, bỗng nhớ đến lời nhắc của Chung Linh, hàng mi khẽ run: "Eo."

Ngay sau đó, bàn tay anh xuyên qua lớp vải, đặt lên phía sau eo cô. Lòng bàn tay nóng rẫy, khẽ xoa nhẹ một cái: "Đau à?"

Ban đầu, Chương Uẩn Nghi chẳng cảm thấy gì đặc biệt. Nhưng khi hai người vẫn đối diện, hơi thở chưa kịp ổn định, mà Chu Đình Tắc còn nửa ôm cô, vừa xoa eo vừa ghì sát, cô mới nhận ra có gì đó… là lạ.

Không hẳn là lạ, mà là… ngượng ngập.

Nghĩ thế, cô dứt khoát nghiêng đầu, để trán tựa lên vai anh, khẽ đáp: "Một chút thôi."

Đầu cô khẽ cọ nhẹ lên vai anh, hơi thở của Chu Đình Tắc lập tức nặng thêm vài phần.

Điều cô không nhìn thấy, là ở góc độ này, chiếc cổ trắng mịn, thanh mảnh của cô hoàn toàn lọt vào tầm mắt anh. Ánh nhìn anh chợt tối đi, nhưng lực bàn tay vẫn dịu dàng, kiềm chế.

Anh sợ làm cô đau.

Một lúc sau, cô khẽ nói: "Không đau nữa rồi."

Chu Đình Tắc hơi khựng lại, mới chịu dừng tay, song lòng bàn tay vẫn vững vàng ôm chặt eo cô.

Cả hai cứ thế siết chặt nhau, ngỡ thời gian đã ngừng lại. Mãi đến khi hơi thở hòa vào nhau thật lâu, anh mới khẽ hỏi:

"Em làm sao mà lên được đây?"

Khu chung cư anh ở quản lý rất nghiêm, không có mật mã thì phải đăng ký, đôi khi còn phải gọi cho chủ nhà xác nhận.

"Anh đoán không ra sao?"

Ánh mắt anh khẽ trầm, cúi xuống hôn lên môi cô một cái:

"Trợ lý Nhâm cho em mật mã đúng không?"

Cô chớp mắt, cố ý hỏi:

"Anh không trách chị ấy chứ?"

"Cuối năm tăng thưởng cho cô ấy." Anh nói dứt khoát.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!