Không gian xung quanh bỗng chốc lặng hẳn.
Lời đáp của Chương Uẩn Nghi khiến cả nhóm người đứng đó thoáng ngẩn ra, thậm chí còn thấy khó hiểu. Chẳng lẽ cô không nhận ra hàm ý phía sau câu nói của Kỷ Việt Trạch?
Mỗi người một ý nghĩ riêng.
Còn Chương Uẩn Nghi lại chẳng để tâm, đáp xong liền tự nhiên quay sang hỏi Chu Đình Tắc:
"Anh còn muốn chơi nữa không?"
Chu Đình Tắc hơi rũ mắt, đang định hỏi cô thì Kỷ Việt Trạch bất chợt lên tiếng:
"Muốn thi một ván không?"
"Không." Chu Đình Tắc đáp ngay, chẳng cần suy nghĩ.
Anh không muốn để Chương Uẩn Nghi ngồi một mình bên ngoài chờ đợi.
"…"
Kỷ Việt Trạch hơi khựng lại, sắc mặt có chút khó coi, kéo môi cười nhạt:
"Vội về lắm à?"
"Không vội." Chu Đình Tắc vẫn bình thản.
Kỷ Việt Trạch càng thêm nghẹn, thầm nghĩ: Không vội mà vẫn từ chối thi với tôi?
Anh ta liếc anh một cái, rồi ánh mắt chuyển sang Chương Uẩn Nghi, dường như tìm thấy lối thoát:
"Eva có muốn chơi thêm một chút không?"
"Được thôi, vậy em thi với anh nhé, tổng giám đốc Kỷ?" (xưng hô này đơn thuần là Uẩn Nghi coi KVT là đàn anh lớn tuổi hơn mình)
Kỷ Việt Trạch hơi nhướng mày, ánh mắt thoáng bất ngờ:
"Eva biết lái xe đua à?"
Anh ta thật sự không biết. Khi nhóm người họ kéo tới, anh ta chẳng để ý Chương Uẩn Nghi bước xuống từ ghế lái.
Cô khẽ cong môi:
"Biết chứ. Lái xe đua cũng không khác nhiều, chỉ là tốc độ nhanh hơn thôi."
Kỷ Việt Trạch sững người, liếc sang Chu Đình Tắc đang im lặng, rồi hỏi:
"Chu tổng, cậu thấy sao?"
Chu Đình Tắc không trả lời, mà nghiêng đầu nhìn Chương Uẩn Nghi:
"Em chắc là muốn chơi tiếp?"
Cô gật nhẹ:
"Không sao đâu."
Anh biết rõ cô lái xe không vấn đề gì, nhưng họ hoàn toàn có thể phớt lờ Kỷ Việt Trạch. Dù có từ chối thẳng, đối phương cũng chẳng thể nói gì.
Cô hiểu ý anh, nhưng không muốn làm ai mất mặt, nhất là khi đây là người được chị C giới thiệu. Kỷ Việt Trạch tuy không cần cô lấy lòng, nhưng tình huống này, giữ hòa khí vẫn hơn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!